Kỳ thực, chuyện tiến công Thần Phong Quốc này, Thanh Loan quốc cũng có thể không nói cho Bát Bảo Trai. Bởi vì Bát Bảo Trai luôn bảo trì trung lập, ít quản hai quốc gia phân tranh. Chỉ là thỉnh thoảng sẽ được mời tới làm người giải hòa. Dưới đại đa số tình huống, Bát Bảo Trai thậm chí ước gì hai quốc gia gây chiến với nhau. Đối với Bát Bảo Trai mà nói, chiến tranh mới là bạo lợi.
Tần Long Vân phái Trần Hoàn nói cho Trần Thiên Vũ, chỉ là tới chào hỏi một tiếng, hơi chút khách khí mà thôi.
Sau khi Thanh Loan quốc hạ thủ với Thần Phong Quốc, các tiểu quốc đang vây xem cũng dồn dập theo sát, rất nhiều quốc gia trước đây đều là nước phụ thuộc vào Thần Phong Quốc, Thần Phong Quốc vẫn là mẫu quốc của bọn họ.
Nhưng mẫu quốc gặp nạn, bọn họ không hề muốn mất cơ hội chia chác một ít!
Suy nghĩ của bọn họ đơn giản mộc mạc. Thanh Loan quốc muốn chiếm, bọn họ vì sao không được giành?
Huống chỉ, thân là tiểu quốc phụ thuộc Thần Phong Quốc, bọn họ càng có quyền kế thừa hơn Thanh Loan quốc. Dù sao hoàng tộc của những nước nhỏ này, hoặc nhiều hoặc ít, đều có quan hệ máu mủ với hoàng thất Thần Phong quốc.
Cũng không lâu lắm, Tô Dương cũng nhận được tin tức. Có điều hắn cũng không thèm để ý.
Bên Thanh Loan Quốc cùng Thần Phong Quốc kia càng loạn càng tốt, vậy mới hấp dẫn được sự chú ý của những người khác.
Một tháng trôi qua rất nhanh. U Minh Huyễn Ảnh Miêu của Liễu Mộng Vân và Tam Đầu Ma Sa của Tô Dương, cùng với Nhân Diện Tri Chu của Giai Tư đều không có thăng cấp.
Có điều cả ba con đều là sủng thú Đế cấp cực phẩm, khoảng cách trở thành Thần Thú kỳ thực cũng không xa lắm.
Một ngày trước khi bắt đầu kế hoạch Phương Chu, Tô Dương mang theo ba nữ nhân trở lại kinh thành. Một cái kinh thành to như vậy, hiện tại lại trống rỗng, trông như như Quỷ Thành.
Ngoại trừ quan quân của mấy đội tuần tra, một bóng người trong tổng quân bộ cũng không thấy, vô số quan quân đều bận rộn giống như kiến thợ dọn nhà. Bọn họ đang đem toàn bộ văn kiện, thiết bị, dời vào chỗ ẩn nấp.
Tô Dương nhìn thấy Từ nguyên soái:
- Ngày mai có thể đúng giờ khởi động kế hoạch chứ?
- Có thể! Từ nguyên soái khẳng định gật đầu.
- Bát đại tướng quân của quân bộ đã tự mình đến đây báo tin, bọn họ đều đã chuẩn bị xong. Bình dân, Ngự Thú Sư đều được an bài đến nơi ẩn nấp, đại đa số bình dân và Ngự Thú Sư của các thành trì đã tiến vào nơi ẩn nấp được năm ngày, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong!
- Vậy là tốt rồi, ta sẽ mau chóng kết thúc việc này.
Tô Dương biết thời gian gấp gáp, kéo dài càng lâu thì tỉ lệ sống sót của người dân Liên Bang càng thấp.
Đừng tưởng rằng, bọn họ cứ ở trong chỗ trú ẩn sẽ bình yên vô sự.
Chỗ trú ẩn không gian hẹp, lại phong bế, không khí ngột ngạt, rất nhiều lão nhân, hoặc là người có thể trạng yếu sẽ không kiên trì nổi. Hơn nữa đến lúc đó có thể sẽ gặp động đất, dù quân đội đã làm tốt chuẩn bị nhưng vẫn khó tránh khỏi sẽ tổn thất một ít người.
Tỉ lệ tử vong thấp hơn 1%, tất là số người chết phải ít hơn một trăm ngàn, này thật sự rất khó làm được.
Ngày đầu tiên của kế hoạch Phương Chu, chừng mười giờ sáng, Tô Dương, Liễu Mộng Vân, Giai Tư và Hạ An đi tới Nam Cực. Toàn bộ doanh địa đóng quân ở Nam Cực đều đã không còn, chỉ để lại cho Tô Dương bọn họ cái lều vải.
Nhìn mảnh vải lung lay trong gió tuyết, cách mười dặm tại không gian liệt phùng, Tô Dương hướng Giai Tư gật đầu.
- Đã đến giờ rồi, có thể ra tay!
- Tốt!
Giai Tư chui vào không gian liệt phùng, đi tới Lục Vân sơn mạch tại Ngự Thú sư đại thế giới.
Nhóm Ngự Thú Sư Thanh Loan quốc trú đóng ở nơi này nhận ra Giai Tư, hỏi:
- Giai Tư tướng quân, ngươi có chuyện gì không?
- Các ngươi lập tức rút lui khỏi đây, Thủy Lam Tinh sắp dung nhập vào Ngự Thú sư đại thế giới!
Một Đế cấp Ngự Thú Sư trú đóng ở đây nghi ngờ nói:
- Nhanh như vậy? hẳn phải một đoạn thời gian nữa chứ?
- Hiện tại, nó sẽ tới!
Giai Tư giơ tay lên, bên trong dãy núi Lục Vân, thủy lãng đang cuộn trào mãnh liệt.
Đệt