Vân trưởng lão, Tô tướng quân đối với Liên Bang chúng ta mà nói, thật sự rất trọng yếu, cũng xin ngươi báo cho ta chút thông tin!
- Chúng ta không tìm được con Thần Thú kia, nửa đường Tô tướng quân đột nhiên nói trên tay có một con sủng thú hình như là muốn đột phá nên đã tách khỏi chúng ta.
- Thật sự?
- Đương nhiên là thật!
Vân Thục Doanh rất nhanh đã nghĩ ra một lời nói dối.
Nàng đương nhiên biết, Tô tướng quân là Thần cấp Ngự Thú Sư rất trọng yếu của Vân quốc Liên Bang.
Vân Thục Doanh cười cười nói:
- Ngươi thử nghĩ xem, thực lực Tô tướng quân của các ngươi mạnh như vậy, còn có một sủng thú không gian hệ rất lợi hại, ai có thể làm gì được hắn? Ngươi cứ yên tâm đi, nói không chừng chờ Tô tướng quân của các ngươi trở lại, hắn đã có hai con Thần Thú.
- Vân trưởng lão nói đúng!
Giai Tư cười nói.
- Tô tướng quân chắc chắn sẽ trở lại, hắn là một người rất am hiểu sáng tạo kỳ tích, cái gì gian nan hiểm trở, ở trước mặt hắn, toàn bộ đều không là vấn đề!
Nhắc tới Tô Dương, trong ánh mắt của nàng tràn đầy kính ý, rất giống fan não tàn của Tô Dương. Đây là Giai Tư học được từ chỗ Hạ Na.
Thấy biểu tình của Giai Tư, trong lòng Vân Thục Doanh liền không nhịn được thở dài. Muốn hoàn toàn thuyết phục được một vị Thần cấp Ngự Thú Sư cũng không dễ dàng.
Đáng tiếc!
Nghe nói Tô Dương chưa có trở về, Liên Bang cũng không biết hắn ở đâu, Vân Thục Doanh càng chắc chắn Tô Dương hẳn là chết rồi. Dù sao chuyện liên quan đến sinh tử tồn vong của Vân quốc Liên Bang hắn đều không có tham dự.
Vân Thục Doanh không biết, Tô Dương đã sớm tham dự rồi. Hơn nữa việc sống hay chết của bao nhiêu mạng người chỉ dựa vào vài câu của hắn.
Toàn bộ tiến trình dung hợp, hầu như đều hoàn thành. Thủy Lam Tinh tiêu thất, triệt để dung nhập vào Ngự Thú sư đại thế giới.
Vị trí của Thủy Lam Tinh, đã biến thành cao nguyên hình tròn nhô lên một cách bất quy tắc.cao nguyên trải rộng bốn phương, địa thế dốc thoải dần xuống. Ngay tại vị trí trung tâm của cao nguyên, sừng sững một mảnh sơn mạch bạch sắc cực đại. Mảnh sơn mạch bạch sắc này kỳ thực chính là Bắc Cực của Thủy Lam Tinh.
Chu vi xung quanh cao nguyên khổng lồ được bao bọc bởi hải dương. Nước biển không chỉ che mất một bộ phận hải vực vốn thuộc về Thủy Lam Tinh, còn che mất một bộ phận sơn mạch của Ngự Thú sư đại thế giới.
Lần dung hợp này, Thủy Lam Tinh không sai biệt lắm tổn thất phân nửa lục địa. Những lục địa kia hầu như đều bị chôn vùi thật sâu dưới lòng đất, có lẽ vĩnh viễn đều sẽ không thấy được mặt trời...
Thủy Lam Tinh chính thức bị Ngự Thú Sư đại thế giới dung nạp, không gian liệt phùng cũng đang nhanh chóng tiêu thất. Điều này đồng nghĩa tiến trình dung hợp đã hoàn tất. Vùng đất mới đã gần như ổn định.
Giai Tư chào từ giã nói:
- Vân trưởng lão, bệ hạ, ta không thể tiếp tục bồi hai vị nữa, hiện tại ta phải về Vân quốc Liên Bang hỗ trợ.
- Được rồi, đi thôi!
Vân trưởng lão gật đầu.
Nhìn thấy Giai Tư bay về phía mảnh thổ địa mới kia, Vân trưởng lão tạm thời cũng không có ý định đến chỗ Vân quốc Liên Bang.
Nàng ngược lại có chút ý tưởng khác.
- Chúng ta cũng về thôi!
- Ùm!
Nhìn Tần Long Vân và Vân trưởng lão ly khai, Giai Tư thả lỏng một hơi. Bây giờ Vân quốc Liên Bang có thể sẽ không hoan nghênh bất luận kẻ nào.
Lúc này, tại kinh thành của Vân quốc Liên Bang. Tô Dương, Liễu Mộng Vân và Hạ Na đứng dưới mái hiên của tổng quân bộ. Kiến trúc phòng ốc của kinh thành cũng khá ổn, chỉ là sụp đổ hơn phân nửa. Còn có hai cái khe rãnh chắn ngang, thoạt nhìn cực kỳ dữ tợn. Liễu Mộng Vân thấp giọng nói:
- Có vẻ đã ổn rồi!
- Ừm!
Hạ Na hỏi:
- Chúng ta có thể ra khỏi động rồi sao?
- Có thểi Tô Dương suy nghĩ một chút quyết định nói. Chờ đợi thêm nữa cũng không có chút ý nghĩa nào. Trước tiên triển khai cứu viện, có thể cứu được càng nhiều người dân, càng có thể tăng thêm cơ hội nhận được đánh giá nhiệm vụ hoàn mỹ. Tô Dương cực kỳ coi trọng phần thưởng lần này.