Không có vùng an toàn, những người sống ở tầng dưới chót rất dễ dàng phát sinh xung đột và kết thù. Hắn không muốn phát sinh xung đột gì với Vân quốc Liên Bang. Hai nước dùng biển cả đảm đương vùng an toàn, kỳ thực tốt vô cùng.
Còn có chính là, Vân quốc Cao Nguyên chỉnh thể đều tương đối nghèo nàn, lúc bắt nô lệ, hắn đã phái Ngự Thú Sư thăm dò qua, không có tài nguyên gì có thể để cho Thanh Loan Quốc động tâm.
Cho nên, Tần Long Vân cho Vân quốc Liên Bang một chút chỗ tốt như vậy là do hắn hiện tại đang tiến công Thần Phong Quốc, tùy tiện chiếm lĩnh một cái quận của Thần Phong quốc cũng đều lớn hơn Vân quốc Liên Bang, tài nguyên cũng phong phú hơn nhiều.
Nhìn bảng hiệp nghị mới này, phát hiện lãnh thổ Vân quốc Liên Bang lớn ra gấp mười lần, Tô Dương cảm thấy Tân Long Vân rất biết làm người. Vân quốc Cao Nguyên, hoặc gọi là Tân Vân quốc Liên Bang, đất đai quả thật bé đi một tí nhưng Tô Dương cũng không ghét bỏ.
Nhờ hành động bắt nô lệ của Thanh Loan quốc, bây giờ trên Vân quốc Cao Nguyên, ngoại trừ người Vân quốc, cơ hồ không có những người khác. Chỉ cần nhân khẩu tăng lên, người Vân quốc hoàn toàn có thể tràn đầy Vân quốc Cao Nguyên.
Năng lượng của Ngự Thú sư đại thế giới sung túc. Vân quốc Cao Nguyên sẽ sinh ra hung thú càng cường đại hơn. Nhân khẩu tăng lên, số lượng và chất lượng Ngự Thú Sư cũng sẽ đạt được đề thăng.
Có điều, Tô Dương vẫn cảm thấy, có hơi chậm...
Tô Dương phóng tầm mắt tới láng giềng Kim Hùng quốc của Vân quốc liên bang.
Nếu như hắn không có nhớ lầm, Kim Hùng quốc là nước phụ thuộc Thần Phong Quốc. Đương nhiên Kim Hùng quốc còn từng phái thám tử, muốn đi qua không gian liệt phùng, tiến nhập Thủy Lam Tinh, có điều bị Thanh Loan Quốc ngăn cản.
Hơi suy tư một chút, Tô Dương liền nói một tiếng với Từ nguyên soái. Từ nguyên soái khẽ đáp:
- Tô tướng quân, chúng ta bây giờ không thích hợp phát động chiến tranh, ta cảm thấy hiện giờ vẫn nên ưu tiên nghỉ ngơi lấy sức.
- Vậy cũng được!
Tô Dương gật đầu.
- Có điều ngươi phải nói một tiếng với Thanh Loan quốc, tốt nhất cho Vân quốc Liên Bang chúng ta vài con đường, đừng để đến lúc đó bị mấy nước phụ thuộc bao vây!
- Ta sẽ đề cập với hắn!
Từ nguyên soái gật đầu.
Điểm ấy, hắn quả thật không nghĩ tới. Nhưng điều này cũng không thể trách Từ nguyên soái. Lúc chưa tiến vào Ngự Thú sư đại thế giới, cao tầng của Vân quốc Liên Bang cũng chỉ nghĩ làm cách nào tự bảo vệ mình. Mà bây giờ Tô Dương suy tính lại là như thế nào tiến công. Muốn trách, chỉ có thể trách thực lực Tô Dương tăng cường quá nhanh. Tư duy và chiến lược của cao tầng Liên Bang theo không kịp.
- Đúng rồi, Tô tướng quân!
Từ nguyên soái nói.
- Tân Long Vân báo tin về cho chúng ta, nói là Vân Thục Doanh của Bát Bảo Trai muốn tới Vân quốc Liên Bang.
Hiện tại, Vân quốc Liên Bang vẫn còn đang phong tỏa. Nếu như Vân Thục Doanh cố ý muốn xông vào Vân quốc Liên Bang rất có thể sẽ phải đối đầu với Giai Tư. Lấy thực lực của Bát Bảo Trai, muốn đi vào Vân quốc Liên Bang còn phải nhờ Tân Long Vân mang thư, đã rất nể mặt rồi.
- Có hỏi qua, là vì cái gì không?
Từ nguyên soái:
- Hơn phân nửa là đến vì mấy chuyện làm ăn!
- Hai Đại Thương Hội của Vân quốc Liên Bang đã xác nhập xong rồi sao?
- Xác nhập xong rồi, đổi tên là Vân quốc Thương Minh!
Tô Dương nói:
- Vậy gặp nàng đi! Bát Bảo Trai, thật đúng là không tiện cự tuyệt.
Tô Dương sẽ không cho rằng với thực lực của hắn bây giờ là có thể vô địch thiên hạ. Hắn cũng rất kiêng kỵ thực lực của Bát Bảo Trai. Nếu thực sự không được, Tô Dương cũng suy nghĩ việc có nên hiện thân, bại lộ một ít thực lực hay không. Nhưng hắn lại lo lắng sẽ vì vậy mà dẫn đến sự chú ý của Thần Long Thương Hội.
Tô Dương cảm thấy, trước cứ trốn ở chỗ tối giả chết, kỳ thực đối với hắn rất có lợi.
- Được!
- Tận lực tranh thủ lợi ích, nếu thực sự không được, chúng ta liền trì hoãn thêm!