Thân là Thần cấp Ngự Thú Sư, thân thể Liễu Mộng Vân rất mẫn cảm. Nếu là nữ nhân bình thường, có thể phải đợi đến thân thể xuất hiện phản ứng, hoặc là kinh nguyệt tạm dừng mới có thể nghĩ đến khả năng mang thai. Nhưng tiểu sinh mệnh trong bụng Liễu Mộng Vân vừa hình thành, nàng liền chú ý tới.
- Thật tốt quá!
Khuôn mặt luôn luôn lãnh tĩnh, nghiêm túc của Tô Dương lộ ra nụ cười vui vẻ.
Hắn dùng một tay ôm lấy Liễu Mộng Vân vào trong lòng, còn không dám dùng sức.
Thời điểm mới vừa kết hôn, Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân còn đang trong giai đoạn tăng tiến thực lực, cũng không muốn có hài tử sớm như vậy. Nhưng chờ đến lúc bọn họ muốn hài tử, lại chậm chạp không thể như nguyện, tâm tình của bọn họ vừa lo vừa vội.
Hiện tại, hai người bọn họ khổ cực cày cấy, xem như là có kết quả.
Tần Tiểu Tiểu hâm mộ nhìn Liễu Mộng Vân, nói đúng ra, là ước ao nhìn bụng của Liễu Mộng Vân. Nàng cũng muốn một có hài tử.
Hạ Na chứng kiến thần sắc kinh hỉ của Tô Dương, lại nhìn vẻ hạnh phúc cùng ôn nhu trên mặt của Liễu Mộng Vân, cũng có chút động tâm.
Trước đó, nàng chưa từng nghĩ muốn hài tử. Nàng hướng tới tự do, càng ưa thích cuộc sống vô câu vô thúc. Dù thích Tô Dương, nàng lại không quá thiết tha với việc có hài tử. Nhưng bây giờ, nàng đột nhiên có ý nghĩ này, nhưng nó chỉ xuất hiện rồi lập tức tiêu tán.
Hài tử gì gì đó, dường như có chút phiền phức.
Chờ Liễu Mộng Vân sinh hài tử ra, nàng có thể chơi hài tử của người khác thử, quan sát một chút rồi nói sau. Hơn nữa Tô Dương ở đây, cũng sẽ không chạy, nàng muốn là có thể dùng. Có điều, nếu như nàng thực sự muốn hài tử, khả năng sẽ phải đối mặt với áp lực của Liễu Mộng Vân.
Hạ Na cũng cho rằng, Liễu Mộng Vân đã biết quan hệ giữa nàng cùng Tô Dương, chỉ là, Liễu Mộng Vân đang giả bộ hồ đồ.
Hạ Na cũng không có ý tứ làm rõ mọi chuyện.
Suy nghĩ một chút, Hạ Na quyết định tới đâu hay tới đó, luôn sẽ có biện pháp giải quyết. Nàng yên lặng quay đầu, nhìn về phía Giai Tư.
Giai Tư đang xem Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân hạnh phúc ôm nhau đột nhiên quay đầu lại:
- Hạ Na, ngươi nhìn ta làm gì?
- Giai Tư tỷ tỷ hâm mộ sao?
- Hâm mộ cái gì?
- Hâm mộ Mộng Vân tỷ tỷ có em bé đó!
Giai Tư cười cười:
- Có gì mà hâm mộ? Nghe nói nuôi hài tử rất phiền toái!
Hạ Na cười nói:
- Có thể có phiền toái gì chứ? Nuôi hài tử phiền phức, đó là đối với gia đình bình thường thôi! Nếu như ngươi có hài tử, chẳng lẽ còn cần ngươi chiếu cố sao? Ngươi hoàn toàn có thể mời mười bảo mẫu đến giúp ngươi chiếu cố hài tử. Thời điểm ghét bỏ hài tử phiền toái, ngươi liền giao cho bảo mẫu chiếu cố. Khi nào muốn ôm hài tử thì ôm về vui đùa một chút...
Hạ Na thấp giọng nói:
- Nghe nói, sinh hài tử rất đau!
- Nhưng trước khi sinh, rất thoải mái nha!
Giai Tư hít một hơi thật sâu. Lời nói lớn mật như vậy, nàng cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Hạ Na cười nói:
- Ta đùa thôi! Giai Tư còn sợ đau à?
Cái này, Giai Tư cũng không phải sợ đau. Thân kinh bách chiến, thường thường bị thương, Giai Tư không cho rằng có đau đớn gì mà mình không thể nhẫn nhịn. Nhưng rất nhanh, Giai Tư liền phát hiện, chính mình dường như bị Hạ Na dắt mũi suy nghĩ rồi.
Sao nàng muốn sinh hài tử cơ chứ? Nàng tìm ai sinh?
- Nha đầu chết tiệt kia!
Giai Tư vươn tay bóp hông thịt của Hạ Na.
- A đau!
- Ta xem ngươi đang ngứa da!
Nghe thấy Hạ Na kêu sợ hãi, Tô Dương chậm rãi buông Liễu Mộng Vân trong ngực ra:
- Các ngươi trước tiên chú ý một chút nhất cử nhất động của các thế lực khác, thuận tiện giúp ta xin hai ngày nghỉ với Từ nguyên soái. Ta mang Mộng Vân tỷ trở về một chuyến.
Tô Dương vẫn nhớ kỹ, mẹ hắn rất muốn một đứa cháu nội.
Giai Tư nói:
- Các ngươi cứ yên tâm đi đi! Bên này chúng ta sẽ lưu ý thật kỹ!
- Vậy phải phiền các ngươi rồi!
Nói rồi Tô Dương liền dẫn Liễu Mộng Vân truyền tống ly khai.
- Này thì tốt rồi, hai người kia muốn nghỉ sanh!
Hạ Na dùng sức ngồi vào trên ghế sa lon.
- Tô tướng quân cùng Mộng Vân tỷ gần đây rất cực khổ!