Sau đó Tô Dương triệu hoán ra Tịch Diệt Phượng Hoàng. Thực lực của Tịch Diệt Phượng Hoàng đã bị giảm xuống Đế cấp cực phẩm.
- Chủ... Chủ nhân, ngươi tìm ta?
Lần này đi ra, Tịch Diệt Phượng Hoàng đã học được gọi chủ nhân.
Tô Dương chỉ vào thi thể Tam Chỉ Nhãn trên mặt đất nói:
- Ngươi xem, hắn là ai?
Phượng Hoàng vui vẻ nói:
- Thần cấp Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội?
Nàng nhận biết được chế phục của Thần Long Thương Hội, còn cảm ứng được hơi thở Ngự Thú Sư trên thi thể.
- Ta không chỉ giết một tên này, còn một tên nữa sở hữu Sủng thú Thần cấp hạ phẩm Không Gian hệ Huyền Linh dực thú, là Ngự Thú Sư có sừng dài trên đầu.
- Là tên hỗn đản Lam Bì sao?
- Ngươi biết hắn?
Phượng Hoàng cắn răng nghiến lợi nói:
- Đương nhiên biết! Ta thật vất vả mới thoát khỏi sự đuổi giết của hắn... Ngươi giết hắn rồi hả?
- Ta cần phải gạt ngươi sao?
- Không cần!
Phượng Hoàng nhìn chằm chằm Tô Dương, cảm giác Tô Dương thật đáng tin cậy. Nó phát hiện, lựa chọn của mình quả nhiên không có sai.
- Lần thoái hóa tiếp theo của ngươi, cần bao lâu?
- Chỉ cần không phải áp chế, không lâu nữa sẽ đến.
- Vậy đừng áp chế!
- Đến lúc đó, ta không cách nào duy trì hình dạng người.
Tô Dương nhíu mày, luôn cảm giác Phượng Hoàng đang ám chỉ cái gì. Tô Dương hắn cũng không đến mức đói khát như vậy.
Phượng Hoàng dù duy trì không được hình dạng người thì thế nào.
- Đi theo ta, có chuyện để cho ngươi làm!
- Được!
Đã đến nước này rồi, Phượng Hoàng đương nhiên ngoan ngoãn nghe lời. Nó đã thấy cách Tô Dương đối phó với Thần Long Thương Hội rồi, hơn nữa tánh mạng của mình còn nằm trên tay Tô Dương, nó làm sao có thể không ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh chứ. Tô Dương ném ra thi thể của một Đế cấp hung thú:
- Toàn lực dùng Tịch Diệt Chi Hỏa công kích nó!
Phượng Hoàng không rõ Tô Dương muốn làm gì, có điều vẫn phun ra Tịch Diệt Chi Hỏa. Tịch Diệt Chi Hỏa ở trên thi thể cháy hừng hực, thi thể rơi xuống đất, bị đốt thành tro bụi, nham thạch, cây cối, thổ nhưỡng khu vực chung quanh cũng bị liên lụy, chỉ để lại một mảnh lưu ly màu vỏ quýt xinh đẹp.
Vết tích rất rõ ràng, Tô Dương cũng rất hài lòng. Hắn lại thay đổi đến một nơi khác xa hơn, lại ném ra thi thể của một Đế cấp cực phẩm Sủng thú:
- Tới đây, đốt thêm một cái này nữa!
Phượng Hoàng không hiểu ra sao, có điều vẫn làm theo. Hai cỗ thi thể Sủng thú Đế cấp cực phẩm kia, đương nhiên là Tam Chỉ Nhãn. Hiện tại tốt rồi, có mùi của Vân Thục Doanh lại có vết tích xuất thủ của Tịch Diệt Phượng Hoàng để lại... Cái này dạng, Bát Bảo Trai cùng Tịch Diệt Phượng Hoàng liền có liên hệ.
Thủ pháp có hơi cồng kềnh, nhưng hữu dụng.
Thần Long Thương Hội căn bản không biết sự hiện hữu của hắn, chỉ có thể hoài nghi Bát Bảo Trai. Hiện tại mùi của Tô Dương có khả năng vẫn còn lưu lại, nhưng Thần Long Thương Hội không biết Tô Dương nên bọn họ có lý do hoài nghi, Tô Dương là một vị cường giả ẩn tàng nào đó của Bát Bảo Trai.
Dù Bát Bảo Trai phát hiện mình bị "giá họa" nhưng bọn hắn sao có thể nghĩ đến việc Tô Dương mới vừa trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư đã có thể giết chết Lam Bì Quỷ và Tam Chỉ Nhãn, còn thu phục cả Tịch Diệt Phượng Hoàng chứ.
Nhìn hiện trường, Tô Dương cảm thấy tương đối hài lòng.
Còn có chuyện nhự vậy!
- Phượng Hoàng, ngươi bây giờ có thể không cần áp chế dược lực của Luân Hồi quả!
- Có thể chứ?
- Có thể, sớm một chút thoái hóa, sớm một chút trở về!
- Ta hiểu rồi!
Tô Dương thu hồi Sủng thú, biến mất tại chỗ. Lúc xuất hiện lần nữa, hắn đã ở bên trong phòng làm việc của Từ nguyên soái.