Thương Hội Cho dù Lam Bì Quỷ có năng lực truyền tống trong nháy mắt, nhưng chỉ cần để cho Vân Thục Doanh chạy trước một thời gian, nàng vẫn có cơ hội thoát khỏi sự truy bắt của Lam Bì Quỷ!
Dẫu sao truy tung thuấn di truyền tống cũng phải đúng đối tượng mới được!
Tưởng tượng như vậy, hành vi bảo Tô Dương đi đôi phó Tam Chỉ Nhãn, còn mình thì đối phó Lam Bì Quỷ của Vân Thục Doanh, thoạt nhìn thì giống như là có ý bảo vệ Tô Dương, chính mình thì đi gặm khối xương cứng, nhưng loại cố ý bảo vệ này lại chỉ khiến Lam Bì Quỷ càng thêm giận dữ.
Tô Dương chạy đi đối phó Tam Chỉ Nhãn, nếu như Lam Bì Quỷ nóng nảy thuấn di qua tấn công... có phải sẽ không có ai giữ chân Vân Thục Doanh?
Không có thực lực tuyệt đối, ba con Thần Thú muốn giết chết một con Thần Thú chỉ cần tốn chút thời gian, mà một chút thời gian này đủ cho Vân Thục Doanh trốn xa nghìn dặm!
Thời gian Tô Dương giết chết Lam Bì Quỷ rất ngắn. Chút thời gian ấy, Vân Thục Doanh đã chạy rất xa. Nếu không nhờ có thiên phú khứu giác Thần Thoại cấp của Đại Địa Bạo Hùng, hắn cũng không thể truy tung nổi.
Nếu như Lam Bì Quỷ giết Tô Dương, khi trở về cũng sẽ không tìm ra Vân Thục Doanh ở chỗ nào...
Vừa nghĩ như thế, Tô Dương liền cảm thấy khó chịu!
Hình như hắn thật sự bị tính kế rồi!
Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của hắn, cụ thể có phải như vậy hay không, hắn vẫn chưa có cách nào khẳng định. Nhưng Tô Dương cho rằng, khả năng hắn bị tính kế phải lên đến... ít nhất...
là bảy phần!
Từ trong cuộc đối thoại giữa Vân Thục Doanh và Lam Bì Quỷ hắn đã biết, năm ấy Vân Thục Doanh cũng từng đụng phải Lam Bì Quỷ? Nàng làm sao mà chạy thoát được?
Còn không phải là giống như ngày hôm nay sao?
Tô Dương càng phân tích càng khó chịu.
- Vân Thục Doanh, ngươi dừng lại ở đây đi!
Tam Chỉ Nhãn kêu gào nói.
- Chờ Lam trưởng lão qua đây, ngươi liền chết chắc! Bây giờ từ bỏ chống cự, còn có thể khỏi bị đau đớn da thịt!
- Đã xa như vậy rồi, thằng ngốc kia có thể đuổi kịp chắc?
Vân Thục Doanh cười lạnh nói.
Tam Chỉ Nhãn cười lạnh nói:
- Ngươi ngu lắm! Ta không chỉ cho người dọc đường để lại tiêu ký, mà lúc công kích ngươi ta cũng đã động tay động chân, ngươi không phát hiện ta công kích rất có quy luật sao?
Vân Thục Doanh xanh cả mặt.
- Nói không chừng lúc này Lam trưởng lão đã giải quyết xong nhân tình của ngươi, đang trên đường chạy tới.
Tam Chỉ Nhãn cười lạnh nói.
- Con đàn bà nhà ngươi, ta đã sớm chướng mắt! Lúc nào cũng giở mãi một trò! Lam trưởng lão có thể trúng kế hai lần, nhưng ta thì không! Lần này ta sẽ không giống như lần trước, để cho ngươi đơn giản chạy trốn!
Vân Thục Doanh nhìn chằm chằm Tam Chỉ Nhãn, đột nhiên nở nụ cười. Nụ cười đó cực kỳ quái dị.
- Ngươi cười cái gì?
- Ta cười ngươi ngu ngốc!
Tam Chỉ Nhãn sắc mặt tái xanh.
Hắn không nghĩ, đã tới lúc này rồi mà Vân Thục Doanh lại còn dám trào phúng hắn!
- Ngươi biết không? Ngươi vừa rồi đả thương ta!
- Vậy thì sao chứ?
Vân Thục Doanh không hề lương thiện. Hay nói một cách chính xác, có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, đều không phải hạng hiền lành gì.
Trừ phi là bối cảnh hùng hậu, được đưa lên đến Thần cấp Ngự Thú Sư. Chẳng qua loại người như vậy thật sự rất ít ôi.
- Ta là một kẻ cực kỳ thù dai!
- Thì tính sao?
Vân Thục Doanh cười lạnh nói:
- Chờ Lam Bì Quỷ qua đây, ngươi cảm thấy ta có thể chạy thoát không?
- Đương nhiên không có khả năng!
- Vậy thì đúng rồi!
Vân Thục Doanh gắt gao nhìn chằm chằm Tam Chỉ Nhãn, giọng điệu lỗ mãng nói:
- Đến lúc đó, ngươi có tin là lão nương sẽ bó tay chịu trói? Ngươi có tin là, lão nương sẽ chấp nhận gả cho Lam Bì Quỷ? Ngươi có tin là, lão nương sẽ tận lực lấy lòng Lam Bì Quỷ, làm cho Lam Bì Quỷ ngoan ngoãn phục tùng lão nương? Ngươi có tin là chờ lão nương gia nhập vào Thần Long Thương Hội rồi, sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế chỉnh chết ngươi? Chỉnh chết cái loại ba mắt nhà ngươi?
« "Tam Chỉ Nhãn nghe Vân Thục Doanh nói thế, chiêu số công kích trên tay lập tức bị hãm lại.
- Tam Chỉ Nhãn, nghe nói gia tộc Lam Bì Quỷ có thế lực rất mạnh ở Thần Long Thương Hội. Nghe nói con Lam Bì Quỷ kia rất được coi trọng trong tộc, nghe nói đám Tam Chỉ Nhãn các ngươi chỉ là phụ thuộc vào đám Lam Bì Quỷ kia mà thôi...
- Lão tử muốn giết ngươi! Đồ đàn bà thối tha!
Tam Chỉ Nhãn nổi giận!
Nhưng Tô Dương đang nấp ở xa lại cho rằng, rất có thể những uy hiếp của Vân Thục Doanh đối với Tam Chỉ Nhãn hoàn toàn có thể thực hiện được!
Bằng không, hắn cũng không tức giận đến vậy!
Vân Thục Doanh cười khanh khách nói:
- Ngươi thật sự mạnh hơn ta, nhưng nếu ngươi muốn giết ta, sẽ không dễ dàng như vậy, ta vẫn có đủ khả năng chống đỡ được đến khi Lam Bì Quỷ qua đây. Lam Bì Quỷ qua đây, lão nương sẽ không phải chết nữa.
Tô Dương nhìn tình cảnh này, có chút dở khóc dở cười..
Hiện tại, dường như cả hai người này đều đang đợi Lam Bì Quỷ tới.
Rõ ràng kẻ chạy trốn là Vân Thục Doanh, nhưng giống như nàng còn mong chờ Lam Bì Quỷ xuất hiện hơn cả Tam Chỉ Nhãn.
Đúng là Tam Chỉ Nhãn mạnh hơn Vân Thục Doanh, nhưng mạnh đến đâu cũng có giới hạn. Hắn muốn trong thời gian ngắn giết chết Vân Thục Doanh gần như là không thể. Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nói không chừng hai người có thể đánh đến hơn ba ngày ba đếm.
Bạo phát một hồi, Vân Thục Doanh miễn cưỡng tiếp được, mà Tam Chỉ Nhãn cũng đã hơi bình tĩnh lại.
Vân Thục Doanh cười nói:
- Lần này giao thủ, tốc độ của ngươi rất nhanh, mà thời gian ngươi quấn lấy ta lần này vượt xa lần trước. Nhưng lâu như vậy rồi mà Lam Bì Quỷ còn chưa có chạy tới, thoạt nhìn hắn lâu quá nha!
Con ngươi Tam Chỉ Nhãn bắt đầu chuyển động.
- Kỳ thực, ta cũng không biết tại sao hắn lại mê muội ta như thế.
Vân Thục Doanh nhẹ giọng nói:
- Haizzz, vẻ ngoài xinh đẹp quá mức, quyến rũ quá mức thật đúng là chưa chắc đã là chuyện tốt! Nghe nói đám Lam Ma tộc đó đều có thân thể rất cường tráng, kỳ thật ta cũng muốn thử xem. Cứ như vậy, một lát sau, hai bên lại đánh ra xa một nghìn dặm.
Lúc này, Tô Dương vẫn luôn đi theo liền phát hiện, tốc độ của Tam Chỉ Nhãn đã bắt đầu chậm lại, thẳng đến khi tụt lại phía sau Vân Thục Doanh hơn ba mươi km...
Vân Thục Doanh phát hiện Tam Chỉ Nhãn dị thường, cũng dần thả chậm tốc độ phi hành.
Nàng quay đầu cười nói:
- Ngươi đây là muốn thả ta đi?
Tam Chỉ Nhãn thở hổn hển nói:
- Con đàn bà thối tha! Ai bỏ qua cho ngươi chứ? Bắt ngươi về là mệnh lệnh của Lam trưởng lão, ta chỉ là tốc độ có chút theo không kịp ngươi mà thôi!
Tam Chỉ Nhãn ban nãy còn nhảy tới nhảy lui... hiện tại mệt rồi!
Vân Thục Doanh cười gật đầu:
- Ta đã hiểu! Ngươi chỉ là mệt quá thôi! Không phải ngươi quá chậm, mà là tốc độ ta quá nhanh!
- Biết là tốt rồi!
Tam Chỉ Nhãn cắn răng, không cam lòng tiếp tục công kích Vân Thục Doanh thêm mấy cái. Chỉ nói mấy câu, Vân Thục Doanh đã làm tan rã ý chí chiến đấu của Tam Chỉ Nhãn...