Mấy ngày nay, Vân Thục Doanh càng nhìn Tô Dương càng thấy vừa mắt. Tuổi trẻ, anh tuấn, thực lực lại mạnh, tính cách cũng không tệ lắm, đã nhiều năm rồi nàng chưa từng thấy qua Ngự Thú Sư thiên tài như vậy.
Nàng cười đứng dậy, ngồi vào trong lòng Tô Dương.
Nàng giơ tay cầm lấy bầu rượu, uống từng ngụm rượu vào trong miệng.
Nhìn nàng cười dài, chớp chớp đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, nhìn nàng chậm rãi ghé lại gần mình, Tô Dương thừa nhận, mình đã say!
Từ sau khi Hạ Na chủ động, từ khi cùng với Phượng Hoàng, Tô Dương cảm giác tiết tháo mình bắt đầu rớt dần...
Ngày hôm sau, Vân Thục Doanh đã cảm thấy tìm kiếm Tịch Diệt Phượng Hoàng ở thế giới dưới mặt đất Phượng Hoàng lĩnh cũng không phải là một chuyện rất nhàm chán.
Chí ít, bên cạnh nàng còn có Tô Dương. Mà Tô Dương thì sao?
Vẫn mải mê tìm giết Hung thú, tăng cấp cho Bạo Tạc Viêm Ma.
Có Vân Thục Doanh bên cạnh, hắn cảm thấy tâm tình càng thêm khoái trá.
Hai người đã ngầm hiểu, đạt thành hiệp nghị giữa hai người, nên ở chung cực kỳ hòa hợp.
- Tô Dương, hiện tại ta đã hiểu vì sao ngươi còn trẻ như thế đã có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư.
Vân Thục Doanh cảm thán:
- Trong lòng đất ba tháng, ta lại không thấy ngươi sốt ruột chút nào cả.
- Ta đã quen với phương thức chiến đấu kiểu này.
Tô Dương cười nói.
- Ta xuất thân dân thường, Thủy Lam Tinh chúng ta luôn bị đám Hung thú uy hiếp, từ khi trở thành Ngự Thú Sư, hầu như ta chưa từng dừng chiến đấu bao giờ. Ta vẫn luôn chiến đấu đến tận lúc này.
Vân Thục Doanh cười, càng cảm thấy Tô Dương là một người rất quyến rũ.
Nàng cảm giác mình đã chiếm lời.
Nàng thì cảm giác như thế, còn Tô Dương cũng hiểu được, bản thân hắn không tính là thua thiệt.
- Thực sự là khó khăn cho ngươi, nếu so với ngươi, ta nên tính là ngậm thìa vàng mà lớn lên.
- Vậy cũng rất mạnh mẽ!
Tô Dương nói rằng.
- Ta đã gặp rất nhiều người ngậm thìa vàng mà lớn lên, nhưng thành tựu lại kém rất xa Vân tỷ.
- Vậy ngươi muốn gia nhập vào Bát Bảo Trai không?
- Vân tỷ là muốn đề cử ta?
- Nếu như ngươi muốn... Ta cảm thấy, Bát Bảo Trai bỏ qua ngươi là một tổn thất lớn!
Lời này, Tô Dương thích nghe.
- Để ta suy nghĩ một chút.
Cụ thể có muốn gia nhập Bát Bảo Trai hay không, Tô Dương còn phải suy tính một phen. Hắn và Vân Thục Doanh không có tình cảm sâu đậm gì, nhưng cũng có hảo cảm với nàng. Nếu như không có hảo cảm, Tô Dương đã không chạm vào nàng.
Vân Thục Doanh làm bộ cáu giận nói:
- Ô! Ngươi còn trù trừ sao!
Đúng lúc này, hai người đột nhiên biến sắc.
Trong nháy mắt thân hình Vân Thục Doanh nhoáng một cái, kéo theo Tô Dương va vào trong nham thạch núi lửa màu đen. Ngay sau đó, phía sau bọn họ vang lên tiếng hỏa diễm bạo tạc kinh khủng.
- Đáng chết, chúng ta bị đánh lén!
Vân Thục Doanh nhắc nhở.
- cẩn thận một chút, là người của Thần Long Thương Hội, chúng ta cùng xông lên!
- Ừm!
Hai người cấp tốc lao ra, bay thẳng lên trời không.
Tô Dương cùng Vân Thục Doanh phá tan núi lửa nham thạch, bay lên không trung.
Hai người quay đầu lại nhìn, liền thấy năm vị Ngự Thú Sư đuổi sát theo. Cả năm Ngự Thú Sư đều mặc bào phục màu trắng, trên bào phục có thêu một con cự long màu đen, cánh thịt dài rộng, đang giương nanh múa vuốt.
Tướng mạo đám người này khác hẳn Vân Thục Doanh cũng như người ở Thanh Loan quốc. Bọn họ có người mặt đen như nước sơn, có người mắt đỏ tóc đỏ, có người trên trán còn xuất hiện thêm một con mắt... Trong năm vị Ngự Thú Sư, người cầm đầu chính là tên ba mắt kia.
Tô Dương ở Thanh Loan quốc một thời gian, đã từng thấy qua đủ loại màu tóc màu mắt, nhưng có tới ba con mắt thế này thì đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Nhìn khí thế Tô Dương có thể đoán được Ngự Thú Sư có ba con mắt sở hữu thực lực Thần cấp hạ phẩm, không kém Tô Dương và Vân Thục Doanh là bao.