Ở nhà cha vợ một ngày, đến sáng ngày thứ ba, Tô Dương lại mang Liễu Mộng Vân đi bái phỏng mấy vị cấp trên cũ cùng chiến hữu ở Tây Nam Quân bộ. Ngoại trừ Tây Nam Quân bộ tướng quân Tần Bằng Trình ra, đội trưởng Đại Đội Khẩn Cấp Diêu Tinh, còn có phó đại đội trưởng, cùng với đại đa số thành viên Đại Đội Khẩn Cấp hầu như đều rời đi Xương Võ Thành.
Hàn huyên với Tần Bằng Trình một hồi, Tô Dương mới mang theo Liễu Mộng Vân trở lại kinh thành.
Sau khi trở lại kinh thành không lâu, hoàng đế Thanh Loan Quốc, Tần Long Vân đích thân đến Vân quốc Liên Bang thăm hỏi. Tô Dương vẫn không ra mặt, hắn còn đang sắm vai người mất tích đấy.
Từ nguyên soái, vị lãnh đạo tối cao của Liên Bang cùng Giai Tư đứng ra, tiếp đãi Tần Long Vân. Liễu Mộng Vân cùng Hạ Na đồng dạng tạm thời lánh mặt.
Rõ ràng chỉ là một Tiểu Thế Giới nhỏ bé lại có hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư đã là quá khoa trương rồi. Nếu như bốn vị Thần cấp Ngự Thú Sư cùng ra mặt, vậy thì có hơi khác thường.
Nhìn Thanh Loan quốc, lớn hơn Vân quốc Liên Bang gấp mấy lần, phát triển vạn năm, năng lượng trong không khí còn rất nồng đậm, hung thú cũng cường đại hơn Vân quốc Liên Bang rất nhiều, nhưng hết lần này tới lần khác cũng chỉ có mỗi một vị Thần cấp Ngự Thú Sư là Tân Long Vân... Lại nói, Liễu Mộng Vân hiện tại cũng không thích hợp động thủ.
Không thấy Tô Dương, Tần Long Vân hơi có chút tiếc nuối, nhưng hắn cũng hiểu được, chuyến này không uổng công.
Chí ít Liên Bang từ trên xuống dưới đều không có địch ý với Thanh Loan quốc. Thông qua thăm hỏi, Tần Long Vân cũng phát hiện tổng thể thực lực trên dưới của Liên Bang cũng không mạnh, thậm chí còn có chút suy yếu. Toàn bộ đều nhờ Tô Dương cùng Giai Tư chống đỡ.
Hơn nữa, nhân khẩu Vân quốc rất ít, có mấy chục triệu người mà thôi. Với số lượng nhân khẩu thế này, trong vòng mấy trăm năm Vân quốc Liên Bang không có khả năng tạo thành uy hiếp quá lớn gì cho Thanh Loan quốc.
Lúc gần đi, Tần Long Vân còn ký kết hiệp ước lãnh thổ với Vân quốc Liên Bang. Song phương nhận định, toàn bộ Vân quốc Cao Nguyên và vùng biển của Vân quốc, đều thuộc về lãnh thổ của Vân quốc Liên Bang.
Cái gọi là Vân quốc cao nguyên do Tần Long Vân tự mình đặt tên.
Chính là chỉ phiến cao nguyên thổ địa được hình thành sau khi Thủy Lam Tinh dung hợp với Ngự Thú sư đại thế giới. Diện tích của Vân quốc Cao Nguyên hầu như chính là diện tích của Bắc Bán Cầu thuộc Thủy Lam Tinh.
Còn về phần hải dương, nó xuất hiện ngay sau khi Vân quốc cao nguyên hình thành. Vốn nguyên bản là nước biển từ Bắc Bán Cầu của Thủy Lam Tinh bị nghiêng mà đổ ra hòa cùng biển cả, trở thành một bộ phận của Vân quốc. Dưới đáy đại dương đã tạo thành lục địa mới.
Diện tích lãnh địa của Vân quốc Liên Bang mà Thanh Loan quốc nhận định, đã vượt qua diện tích lãnh thổ nguyên bản của Vân quốc Liên Bang gấp mười lần. Trong phạm vi lãnh thổ này hơn phân nửa là đại dương mênh mông, bao bọc lấy Vân quốc cao nguyên. Mảnh biển rộng này có một phần là hải dương của Thủy Lam Tinh, phần còn lại là nước biển của cực bắc đổ xuống.
Chiếm cứ phần diện tích còn lại của Lục Vân sơn mạch là lãnh thổ của vài tiểu quốc gia. Mấy tiểu quốc gia này, nguyên bản đều là nước láng giềng của Thanh Loan quốc. Bọn họ là nước phụ thuộc của Thanh Loan quốc hoặc là Thần Phong quốc. Nhưng bây giờ Thần Phong Quốc đều tự thân khó bảo toàn, những nước phụ thuộc Thần Phong Quốc này đương nhiên sẽ không bị Tần Long Vân để mắt đến.
Về phần tổn thất của các tiểu đệ mình, Tần Long Vân cũng cam đoan bọn họ sẽ nhận được bồi thường, mà phần bồi thường này cứ lấy từ mấy quốc gia phụ thuộc Thần Phong quốc là được rồi.
Ý tưởng của Tần Long Vân rất đơn giản. Trước đây hắn ký hiệp nghị với Vân quốc Liên Bang, ngoại trừ lãnh thổ của Vân quốc Liên Bang ra thì lãnh thổ của các quốc gia còn lại trên Thủy Lam Tinh, cùng với nhân loại trên đó đều thuộc về Thanh Loan Quốc.
Nhưng lúc này không giống ngày xưa, thực lực Vân quốc liên bang đã vượt qua Thanh Loan Quốc. Tần Long Vân cảm thấy, chính mình nhất định phải thức thời, cần chủ động lui lại một bước.
Hơn nữa Vân quốc Cao Nguyên bị biển cả bao quanh, nếu như hắn muốn phần lãnh thổ kia liền cần cách hải thống trị, còn phải làm hàng xóm với Vân quốc Liên Bang, giữa hai nước không có bất kỳ vùng an toàn nào.