Tới Ngươi Tô Dương và Liễu Mộng Vân đi một chuyến thẳng đến sáng ngày thứ hai mới trở về. Còn như hai người này đi nơi nào, đã làm gì, những người khác không tiện hỏi. Ngược lại Liễu Mộng Vân dường như quên mất việc Hạ Na.
Nhưng sau khi Tô Dương trở về đã mang Hạ Na cùng Giai Tư rời khỏi Liên Bang.
Chỗ ẩn nấp ở mỗi thành thị tại Vân quốc Liên bang dưới sự cố gắng của Liễu Mộng Vân đã sắp hoàn tất. Ngày hoàn công, Tô Dương định đẩy Thủy Lam Tinh vào Ngự Thú sư đại thế giới, ngăn chặn mối uy hiếp từ hai lối vào kia.
Tô Dương nghĩ thừa dịp đoạn thời gian này, tận lực tăng lên thực lực của mình và người bên cạnh. Hắn không muốn lúc Vân quốc Liên Bang đến Ngự Thú sư đại thế giới lại xuất hiện chuyện rắc rối gì.
Cũng không lâu lắm, Song Sinh Chi Tử đột phá đến Thần cấp.
Tịch Diệt Phượng Hoàng không còn áp chế hiệu quả của Luân Hồi quả, cũng bắt đầu thoái hóa. Càng đến hậu kỳ, tốc độ thoái hóa của nó càng nhanh. Một tháng sau, Ách Vận Thần Nha của Hạ Na chính thức đột phá đến Thần cấp! Tịch Diệt Phượng Hoàng cũng thoái hóa đến Vương Giả hạ phẩm.
Tịch Diệt Phượng Hoàng lúc này còn nhỏ hơn Ma Hóa Ma Tước một vòng, tựa như một con tiểu Hỏa Điểu bình thường không có gì lạ. Rất nhanh, nó đã thoái hóa đến Bạch Kim cấp, nó cũng đã mất đi năng lực khống chế Tịch Diệt Chi Hỏa. Đến khi Tịch Diệt Phượng Hoàng thoái hóa đến Hoàng Kim cấp, nó còn chạy ra, bay xung quanh Tô Dương vài vòng, dùng đầu nhỏ, cọ xát mặt Tô Dương.
Tô Dương có thể từ ánh mắt nó nhìn thấy sự quyến luyến. Lúc này, nội tâm Tịch Diệt Phượng Hoàng khẳng định rất phức tạp.
Hoặc có lẽ là do ý thức cùng ký ức nó lưu lại đang tiêu tán dần.
Khi nó thoái hóa đến Hắc Thiết cấp, ý thức của nó không khác gì hung thú cấp thấp bình thường, có chút đần độn... Đây chính là chỗ đáng sợ của Luân Hồi quả.
Nó không chỉ mất đi thực lực vốn có của Thần Thú, ý thức cùng ký ức cũng tiêu tán. Đến khi thân phận Thần Thú của mình cũng quên thì Ngự Thú Sư muốn thu phục nó, quả thực dễ dàng.
- Tô Dương, ngươi sẽ để cho ta một lần nữa nhớ tới ngươi, đúng không?
- SẽI
- Được, ta chờ ngươi!
Sờ sờ Hắc Thiết cấp tiểu Hỏa Điểu ở trên bả vai mình. Tô Dương liền nghĩ tới Phượng Hoàng. Hắn đối với hình thái phượng hoàng của Tịch Diệt Phượng Hoàng không có nhiều quyến luyến.
Nhưng hình dạng người...
Hạ Na tò mò nhìn hắn:
- Tô tướng quân, tiểu Hỏa Điểu là ai?
- Tịch Diệt Phượng Hoàng!
- Thoái hóa đến Hắc Thiết cấp rồi sao?
- Đúng vậy!
- Vậy muốn giúp nó thăng cấp sao?
- Tạm thời thì chưa!
Tô Dương lắc đầu.
- Trước tiên xử lí ổn thỏa sự tình liên bang rồi nói sau!
Tịch Diệt Phượng Hoàng giờ mà tiến hành thăng cấp, rất có thể sẽ bị Luân Hồi quả phát hiện.
- Được rồi!
Sủng thú của Tô Dương thăng cấp không giống sủng thú của những Ngự Thú Sư khác.
Sủng thú của những Ngự Thú Sư khác có xác suất thăng cấp bên trong không gian ngự thú. Còn sủng thú của Tô Dương muốn thăng cấp, nhất định phải kích sát địch nhân, mỗi lần thăng cấp, đều diễn ra ở ngoài không gian ngự thú, trừ phi Tô Dương áp dụng phương thức bồi dưỡng truyền thống để bồi dưỡng Tịch Diệt Phượng Hoàng.
Nhưng nếu làm vậy... khả năng phải tốn mấy trăm năm.
Trở lại Liên Bang cùng Liễu Mộng Vân xem bản đồ, cũng chỉ còn lại có hơn ba mươi tòa thành trì. Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân thương lượng một chút, liền mang theo Giai Tư, Hạ Na đến Thanh Loan quốc trước.
Sau khi Liễu Mộng Vân hoàn thành việc gia cố nơi ẩn nấp, cũng trở lại kinh thành cùng Từ nguyên soái thương lượng một chút xem làm thế nào để trấn an người dân. Dù Liễu Mộng Vân đem toàn bộ nơi ẩn nấp ở mỗi thành phố đều củng cố một lần thì cũng không có nghĩa là có thể lập tức liền chuẩn bị xong công tác dung hợp.
Cái này dính đến vấn đề thống nhất điều hành của hơn một nghìn thành thị toàn bộ Liên Bang.
Nhất định phải định ra một ngày, để toàn bộ thành thị của Liên bang chuẩn bị xong lương thực, đưa toàn bộ bình dân và Ngự Thú Sư đến nơi ẩn nấp.