Tô Dương đứng ở bên Liễu Mộng Vân cười hỏi.
Liễu Mộng Vân cười giang hai tay ra:
- Nào, ta hôn ngươi một cái coi như cảm tạ!
Tô Dương trợn to mắt:
- Hôn coi như là phần thưởng ư?
Vợ mình không phải muốn hôn là hôn được à?
- Vậy ngươi muốn thưởng gì?
- Gọi ba đi xem nào!
- Cút đi!
Liễu Mộng Vân nhìn Giai Tư cùng Hạ Na đều theo dõi, nhịn không được đá chân.
- Quên đi!
Giai Tư cùng Hạ Na đều gạt Liễu Mộng Vân ra, Tô Dương chỉ có thể ngồi xuống dựa vào Hạ Na. Liễu Mộng Vân vỗ vỗ tay, nói với Tô Dương:
- Ngồi lại đây, ta ôm ngươi!
- Không muốn!
Tô Dương quay đầu chỗ khác, không muốn nói chuyện. Giai Tư ở bên cạnh nói:
- Hai người các ngươi có cãi nhau cũng đừng ở trước mặt chúng ta chứ!
- Đúng vậy!
Hạ Na gật đầu.
- Chúng ta nhìn rất khó chịu.
- Vậy được rồi!
Liễu Mộng Vân nghe theo ý của Giai Tư cùng Hạ Na.
Trận đại chiến, Tô Dương, Giai Tư và Hạ Na còn tốt, không mệt, nhưng Liễu Mộng Vân thì mệt.
Lần này chủ công là nàng!
Liễu Mộng Vân vươn tay, ôm Hạ Na vào trong lòng. Hạ Na không giãy dụa, thuận theo nằm xuống. Liễu Mộng Vân có vóc người đẹp, ôm ấp mềm mại ấm áp, không hề thấy phản cảm.
Hạ Na không nhịn được bắt đầu nghĩ, lúc mới được Tô Dương thu nhận, ở cạnh Liễu Mộng Vân thì người Hạ Na sùng bái nhất, thích nhất ngoại trừ Tô Dương là Liễu Mộng Vân.
Khi đó, Tô Dương vẫn là thành chủ Đại Tiều Thành, cả ngày xuất quỷ nhập thần, mọi chuyện đều vứt cho Liễu Mộng Vân! Khi đó Liễu Mộng Vân cũng cực kỳ chăm sóc nàng.
Thích một người là không nhịn được, nhất là tiểu cô nương giống như Hạ Na. Từ nhỏ lang bạc kỳ hồ, Hạ Na cũng có mơ mộng về nửa kia như các thiếu nữ khác. So với Giai Tư, Hạ Na càng bình tĩnh, khách quan, thực tế hơn, càng nghĩ càng xác định là Tô Dương.
Nằm ở trong lòng Liễu Mộng Vân, Hạ Na đột nhiên có chút hổ thẹn cùng chột dạ.
Giai Tư vào lúc này mở miệng nói:
- Tô tướng quân, chúng ta còn có mục tiêu khác không?
- Tạm thời thì chưa!
Tô Dương suy nghĩ một chút nói:
- Tạm thời vẫn liệp sát hung thú là chính! Bây giờ chúng ta cần từ từ tích lũy thực lực, chờ thêm hai tháng!
Cứ tiếp tục giết chóc không phải là chuyện tốt. Nếu quả thật bị phát hiện thì toàn dân đều là địch. Tô Dương vẫn càng muốn ổn thỏa hơn.
- Được rồi!
Giai Tư gật đầu.
Liễu Mộng Vân đột nhiên hỏi:
- Phụ cận, thế lực mạnh nhất chính là Bát Bảo Trai, chúng ta có muốn tìm một người gia nhập vào Bát Bảo Trai hay không? Ngươi đã triệt để đắc tội Thần Long Thương Hội!
- Chờ một thời gian nữa!
- Nếu như Vân quốc Liên Bang chúng ta đi xuống Ngự Thú Sư đại thế giới, Bát Bảo Trai chắc sẽ không bỏ qua cho chúng ta chứ?
Liễu Mộng Vân nói.
- Ý ta là về buôn bán, tựa như Bát Bảo Trai đối phó Thanh Loan quốc, nếu như Bát Bảo Trai thực sự muốn khống chế Vân quốc liên bang chúng ta, song phương khả năng sẽ va chạm, bất luận thắng bại thì đối với chúng ta mà nói cũng không phải là chuyện tốt.
- Bát Bảo Trai có thể đối kháng được Thần Long Thương Hội, nói rõ thực lực của bọn họ không kém!
Tô Dương hỏi:
- Vậy ý ngươi thế nào?
- Phải xem Liên Bang và ngươi, nếu như bọn họ nguyện ý buôn bán quốc nội bị Bát Bảo Trai lũng đoạn khống chế, nguyện ý chấp nhận thuế buôn bán cực thấp từ Bát Bảo Trai, chúng ta đây cũng không cần chống lại!
Liễu Mộng Vần phân tích nói:
- Vân quốc Liên Bang muốn cấp tốc quật khởi, thu nhập từ thuế là tuyệt đối không thể thiếu.
Đây chính là vấn đề rất thực tế.