Sắc mặt Trần trưởng lão khó chịu, từ đầu đến giờ chưa nói lời nào cũng triệu hồi ra một con Thần Cấp hạ phẩm sủng thú
- Một con Ma Viêm Độc Long dài hơn nghìn thước.
Ma Viêm Độc Long vừa xuất hiện liền há miệng phun ra lửa đen.
Rất rõ ràng, con Ma Viêm Độc Long này còn mạnh hơn Phong Ly Vân Lôi Thú không ít. Tiềm lực trưởng thành là Thần cấp trung phẩm.
Thấy Hoàng đế Xuất Vân quốc và Trần trưởng lão Hắc Tinh Đế Quốc cùng thả ra Thần cấp hạ phẩm sủng thú thì đủ để Tô Dương hiểu vì sao hệ thống đánh giá mức độ cao bằng vụ đánh Lam Bì Quỷ.
Hai vị này, trên người chí ít đều có hai con Thần Thú, thế đã được coi là lợi hại giữa giới Thần cấp Ngự Thú Sư, còn mạnh hơn một con Thanh Loan thần điểu của hoàng đế Thanh Loan quốc.
Phong Ly Vân Lôi Thú phát động công kích trước, sấm sét lam sắc kinh khủng chém thẳng xuống phía Tô Dương. Cùng lúc đó, Ma Viêm Độc Long cũng phun ra những quả cầu lửa hắc sắc nhắm về phía Tô Dương và ba nữ nhân phía sau.
Tô Dương giơ tay lên, sấm sét kinh khủng chuẩn bị bắn lên người hắn bỗng chiết xạ lại phía Ma Viêm Độc Long. Cầu lửa của Ma Viêm Độc Long cũng bị chiết xạ lại hướng Phong Ly Vân Lôi Thú.
Đùng một tiếng, Ma Viêm Độc Long bị sấm sét bổ trúng, xém chút rơi từ không trung xuống.
Phong Ly Vân Lôi Thú phản ứng nhanh hơn chút, tốc độ quả cầu lửa của Ma Viêm Độc Long cũng không nhanh nên nó miễn cưỡng tránh được.
Đối mặt công kích dò xét của hai vị Thần Cấp Ngự Thú Sư, Tô Dương chỉ dùng một chiêu đáp trả. Ba người Liễu Mộng Vần, Gia Tử, Hạ Na bắt đầu lui lại.
Năm vị Đế Cấp cực phẩm Ngự Thú Sư của Hắc Tinh Đế Quốc và Xuất Vân quốc cũng gấp gáp lui lại. Bọn họ cũng không muốn bị cuốn vào trong trận chiến của các Thần Cấp Ngự Thú Sư.
Trần trưởng lão kinh ngạc nói:
- Không Gian hệ Thần Thú?
Tô Dương bẻ khớp tay:
- Có vấn đề gì không?
Hoàng Đế Xuất Vân quốc trực tiếp cau mày. Hắn không ngờ đối phương có một con Không Gian hệ Thần Thú.
Mọi người đều biết, giữa các Thần Thú thì Không Gian hệ Thần Thú tuyệt đối là khó nhằn nhất, nó thuộc loại dù đánh không chết bạn nhưng cũng có thể làm khổ bạn.
Lúc này Hoàng Đế Xuất Vân quốc đã có chút oán hận tên Tam Hoàng Tử Hắc Tinh Đế Quốc kia. Hoàng Đế Xuất Vân quốc nhìn về phía Trần trưởng lão, trong thời gian ngắn Trần trưởng lão cũng không thể quyết định được. Hắn nhìn về phía Tô Dương, trực tiếp hỏi:
- Ngươi tên là gì?
Rất hiển nhiên, Trần trưởng lão cũng có chút do dự.
Hắn cũng bắt đầu suy nghĩ, chỉ vì một Tam Hoàng Tử mà đối đầu với tên này thì cuối cùng có đáng giá không. Không Gian hệ Thần Thú Ngự Thú Sư có tiếng khó đối phó xưa nay. Một khi không giết chết họ, chọc họ điên lên thì chắc chắn thủ đô Xuất Vân quốc sẽ biết thế nào là phiền phức.
- Ta tên thế nào liên quan gì ngươi!
Tô Dương không thèm cho hai vị Thần Cấp Ngự Thú Sư này tí mặt mũi nào.
Mới nãy họ còn vênh váo tự đắc, không coi ai ra gì mà.
Họ chỉ mãi nhìn Giai Tư và Hạ Na, muốn dùng ánh mắt giết chết các nàng. Dù biết rõ Tô Dương là Thần Cấp Ngự Thú Sư cũng không hó hé gì hắn, căn bản không để hắn vào mắt.
Giờ đây, khi thấy hắn lấy ra một con Không Gian hệ Thần Thú thì mới muốn nói chuyện? Nằm mơ à!
Tô Dương cũng không phải người tốt tính gì, càng không cần để ý người dò hỏi thế lực sau lưng hắn.
- Hừ! Tiểu bối!
Trần trưởng lão tức giận nói:
- Ngươi cho rằng ngươi có một con Không Gian hệ Thần Thú thì ngon rồi sao?
Tô Dương lần nữa biến mất tại chỗ.
Ngay lúc Trần trưởng lão hấp dẫn lực chú ý của hắn, Hoàng Đế Xuất Vân quốc xuất thủ. Chớp mắt thấy Tô Dương biến mất, sắc mặt Hoàng Đế Xuất Vân quốc trầm xuống.
Hai mắt ngân sắc của hắn nhìn chằm chằm Tô Dương cách xa ba mươi dặm, trong lòng tràn ngập tiếc nuối. Nếu như hắn có thể đánh lén thành công, nói không chừng có thể giữ được Tô Dương lại.
Thật ra Hoàng Đế này cũng nghĩ nhiều rồi.
Không nói đến Hư Không Du Linh của Tô Dương không những có kháng tính kỹ năng tinh thần hệ ra thì Tô Dương thân là một gã tướng quân thân kinh bách chiến, từng giết Thần Cấp, chiêu thức đê tiện nào lại chưa thấy qua được? Chiêu thức đê tiện nào còn chưa sử dụng qua chứ?