Rất nhanh, Tô Tranh đã có trong tay một khối mặc ngọc lớn bằng bàn tay và bước ra khỏi đám đông.
Khi hắn rời đi, mọi người xung quanh đều kinh ngạc nhìn theo.
“Tiên Nhân nhất cảnh? Chắc là giả rồi.”
“Đúng đấy, người tu vi Tiên Nhân nhất cảnh đâu có đến sớm thế này, chắc chắn là giả mạo!”
“Kệ hắn, cứ đợi đến lúc so tài, kiểm tra hơi thở và thông tin trên ngọc bài mà khác thì hắn biết tay, cứ chờ mà xem!”
Đám người liếc nhìn Tô Tranh, tỏ vẻ khinh thường. Ban đầu, những người báo danh sớm thường có tu vi dưới Tiên Nhân cảnh, muốn tranh thủ lúc tiêu chuẩn còn thấp để qua mặt.
Còn đám Ma tu Tiên Nhân cảnh thường ỷ vào thân phận của mình mà thong thả đến sau.
Tuy vậy, chẳng ai để ý đến hắn. Chuyện khai gian tu vi để mong lọt qua vòng loại xảy ra như cơm bữa, nhưng kết cục đều thảm hại.
Tô Tranh không hề hay biết những điều này. Hắn cầm mặc ngọc trở về chỗ Đông Cương.
Thấy mặc ngọc trong tay Tô Tranh, mọi người há hốc mồm: “Sao ngươi vào được hay vậy?”
1ô Tranh hơi giật mình: “Thì cứ chen vào thôi, có gì đâu?”
Nhìn Đông Cương và Đại Mãnh tay không, Tô Tranh hiểu ra: “Các ngươi vẫn chưa vào được à?”
Sắc mặt Đông Cương tối sầm lại, câu nói này đúng là đâm trúng tim đen.
Thấy Tô Tranh đã lấy được mặc ngọc, Bạch Thanh cau mặt, quay sang nói với Đông Cương: “Chen lại lần nữa đi, lần này Đông Cương với Đại Mãnh dẫn đầu, hai người đè vào phía trước, chúng ta đẩy hai ngươi vào trong.”
Mọi người thấy kế này khả thi, lập tức triển khai hành động, khí thế hùng hổ xông vào đám đông.
Tô Tranh nhìn bộ dạng hăng hái của bọn họ, lắc đầu rồi đi ra một bên, bắt đầu nghiên cứu khối mặc ngọc trong tay.
Bề ngoài ngọc bài không có gì đặc biệt, toàn thân làm bằng ngọc thạch đen, xúc cảm ấm áp, bên trong ẩn chứa một luồng ma tức. Chỉ cần thần niệm quét qua, một loạt thông tin sẽ hiện ra.
Ma tu ‘Ngô Tu’, tu vi Tiên Nhân nhất cảnh!
Đây chính là thông tin mà Tô Tranh vừa cung cấp, rất đơn giản.
Việc báo ra tu vi Tiên Nhân nhất cảnh cũng là có cân nhắc. Đương nhiên không phải để khoe mẽ trước mặt các Ma tu khác, mà là để đảm bảo bản thân không bị loại ngay từ vòng ghi danh.
Những người báo danh ở đây phần lớn có tu vi Thần Kiều bát cảnh và cửu cảnh, thất cảnh thì không nhiều, Tiên Nhân cảnh lại càng hiếm. Báo danh vào lúc này, Tiên Nhân cảnh coi như chắc suất đi tiếp, còn Thần Kiều thất cảnh thì hắn cũng thấy có một hai người kém may mắn bị loại.
Cho nên hắn mới báo tu vi Tiên Nhân nhất cảnh.
Còn việc không khai thật thực lực Tiên Nhân tam cảnh là vì sợ bị chú ý, đề phòng bị nhắm vào.
Nếu giai đoạn báo danh sớm đã có người Tiên Nhân tam cảnh xuất hiện thì sẽ rất dễ gây chú ý và bị người khác ghi nhớ.
Tô Tranh xem xét ngọc bài một lượt rồi thu vào, không để tâm nữa, ngẩng đầu nhìn Đông Cương.
Lúc này, Đông Cương vẫn đang cố gắng “chém giết trong đám đông.
Đông Cương và Đại Mãnh bị Bạch Thanh biến thành tấm khiên người. Những người phía sau dồn sức đẩy hai người họ, toàn thân phát lực như ngựa hoang mất cương, húc thẳng vào đám người.
“Á đù, đừng đẩy, chen nữa là nổ tung đấy!”
“Mẹ kiếp, ai đụng ở sau lưng vậy, lão tử hộc máu rồi!”
“Nhường chút cho ta ra ngoài, ta không vào nữa, tránh ra!”
Đám người lập tức kêu la thám thiết, Đông Cương và Đại Mãnh ở phía trước cũng bị đẩy đến trợn trắng mắt, suýt chút nữa không thở nổi.
Thấy bộ dạng hung tợn của Bạch Thanh, Tô Tranh cũng thấy nhức răng, đúng là không coi người nhà ra gì, chứ đừng nói đến người khác.
“À mà, sao không ai ngự không phi hành nhỉ?”
Rất nhanh, Tô Tranh chú ý đến một cảnh tượng kỳ lạ.
Khu vực ghi danh rộng lớn như vậy, chen chúc không chịu nổi, nhưng lại không ai ngự không phi hành để chen lên phía trước.
Ý nghĩ vừa xuất hiện, hắn liền thấy một Ma tu cũng có cùng ý nghĩ, nhìn đám đông chen chúc kia, gã cười hắc hắc nói: “Một lũ ngu xuấẩn, chen chúc ở đó làm gì, quên cả ngự không phi hành rồi sao? Để ta cho các ngươi xemil”
Nói rồi, Ma tu kia đột ngột bay lên khỏi mặt đất, thân thể như chim đại bàng, lướt qua đầu đám đông, nhanh chóng bay thẳng về phía trước.
“Ha ha ha, vẫn là ta thông minh nhất!”
Ma tu kia đang đắc ý, sắp sửa đáp xuống đất thì không ngờ phía dưới có người nhìn thấy hắn.
“Mẹ kiếp, muốn chen ngang, cút xuống sau cho ta!”
“Lão tử chen lấn nãy giờ mới vào được đến đây, ngươi muốn chen lên trước, muốn chết à!”
“Đồ Ma Quyền!”
Tiếng hét lớn vang lên từ phía dưới, sau đó hơn mười đạo ma khí bốc lên trời, nhằm thẳng vào Ma tu trên không trung.
Ma tu trên không trung lập tức trợn tròn mắt, nhìn hơn mười đạo ma khí, căn bản không biết làm sao để tránh né, ngây người ra một lúc rồi bị một bàn tay lớn ngưng tụ từ ma lực đánh bay, sưu một tiếng biến mất ở chân trời, không thấy bóng dáng.
“”
Thấy cảnh này, Tô Tranh há hốc miệng, vội vàng ngậm lại.
Hóa ra những người này không phải không biết bay, mà là không dám bay.
Vừa rồi hơn mười đạo ma khí bốc lên, đừng nói Thần Kiều cửu cảnh, dù là cường giả Tiên Nhân cảnh cũng khó mà thoát nạn.
“Quá hung tàn!”
Tô Tranh không khỏi cảm thán một tiếng.
Nhìn lại Bạch Thanh, dù chen lấn khá vất vả nhưng cũng may vẫn chen vào được, dù tốc độ rất khó diễn tả nhưng cũng coi như có thành quả.
Càng ngày càng có nhiều người đến, đám đông càng trở nên hỗn loạn và dày đặc, người phía sau muốn chen vào càng thêm khó khăn.
Ngay khi Tô Tranh định giúp Đông Cương thì đám đông bỗng nhiên phát sinh bạo động.
Một Ma tu trạc tuổi bốn mươi, đột nhiên mất kiên nhẫn, bắt đầu nổi giận, lập tức bộc phát tu vi Thần Kiều cửu cảnh đỉnh phong, toàn thân sát khí đằng đằng quát về phía đám người phía trước: “Không muốn chết thì cút ngay cho ta, nếu không đừng trách ta ra tay độc ác vô tình!”
Ầm!
Ma uy cuồn cuộn hóa thành hắc vụ, che trời lấp đất, khiến các Ma tu xung quanh nhao nhao dừng bước.
Thấy gia hỏa này tu vi mạnh như vậy, các Ma tu đứng phía trước vội vàng rút lui, nhường ra một con đường.
Ma tu kia cứ vậy từng bước một tiến lên, những nơi gã đi qua, Ma tu tu vi thấp đều nhao nhao nhường đường.
Thấy chiêu này hữu hiệu, những Ma tu Thần Kiều cửu cảnh khác trong đám đông cũng bắt đầu bộc phát thực lực, dùng thế đè người, cưỡng ép bắt người khác tránh đường.
Đối mặt với tình huống này, tự nhiên có người không phục, một Ma tu trẻ tuổi cứng cổ nói: “Ta không nhường, ta chen lấn cả buổi trời mới vào được đến đây, dựa vào cái gì mà phải nhường? Dù các ngươi là Thần Kiều cửu cảnh, nhưng cũng không thể ức hiếp người!”
Nhưng lời này vừa dứt, Ma tu lạnh lùng trạc tuổi bốn mươi kia liền nhíu mày, đột nhiên xuất thủ, năm ngón tay như móc câu, thân như tia chớp đến bên cạnh Ma tư trẻ tuổi kia, trực tiếp một móng vuốt cào nát yết hầu của gã.
Phù!
Gã lập tức kêu lên một tiếng đau đớn, cổ bị khoét một lỗ, máu tươi như suối phun trào ra ngoài, ngã xuống đất chưa được bao lâu đã mất mạng.
Ma tu lạnh lùng kia sau đó liếc nhìn xung quanh, ánh mắt lộ vẻ uy hiếp: “Còn ai không phục?!”
Trong khoảnh khắc, không ai dám hé răng!