Bị Ngô Thiến kéo mạnh một cái, Đông Cương đành phải tức giận hừ một tiếng, cố nhịn xuống cơn giận.
Hành động vừa rồi của hắn lọt vào mắt một gã Ma tu ngồi ở bàn bên cạnh.
Gã Ma tu liếc xéo Đông Cương, khinh khỉnh nói: “Chỉ là một tên Ma tu Thần Kiều bát cảnh mà cũng dám động thủ với bọn ta, đúng là không biết trời cao đất rộng. May mà cô nương này còn thông minh, ngăn cản ngươi lại, nếu không bây giờ ngươi đã là một cái xác không hồn rồi.”
Nói đoạn, gã Ma tu đột ngột phóng thích ma uy, khí thế vọt thẳng lên Tiên Nhân nhị cảnh, áp lực khổng lồ bao phủ lấy Đông Cương, khiến hắn không thể nhúc nhích nửa bước. Cảm giác như có một ngọn núi lớn đè lên người, khiến sắc mặt hắn đỏ bừng, khí huyết khó lưu thông.
Thấy Đông Cương biến sắc, Ngô Thiến nhíu mày, cũng bộc phát khí thế Thần Kiều cửu cảnh đỉnh phong của mình. Tuy vẫn không thể chống lại tu vi Tiên Nhân nhị cảnh của đối phương, nhưng ít nhiều cũng giúp Đông Cương giải tỏa bớt áp lực.
“Ồ, không ngờ cô nương này có thực lực mạnh nhất trong đám các ngươi, thú vị đấy.”
Thấy Ngô Thiến đứng ra, gã Ma tu lộ vẻ thích thú, vừa định gia tăng thêm lực thì một gã Ma tu khác khuyên nhủ: “Thôi đi lão Ngô, ngươi cũng là Tiên Nhân cảnh rồi, chấp nhặt với mấy tên Thần Kiều cảnh làm gì, mất mặt lắm!”
Gã Ma tu tên lão Ngô nghe vậy thấy cũng có lý, bật cười rồi thu hồi áp lực, tiếp tục uống rượu với đồng bọn.
Áp lực vừa rút đi, Ngô Thiến và Đông Cương thở phào nhẹ nhõm.
“Sao rồi, không sao chứ?”
Áp lực vừa tan, Đại Mãnh và những người khác lập tức chạy tới đỡ Đông Cương.
Đông Cương khí huyết sôi trào, mặt đỏ gay, dù không bị thương nặng nhưng nhất thời không nói nên lời.
Ngô Thiến khá hơn hắn nhiều, nhưng sắc mặt cũng có chút khó coi.
Ở Tiểu Ma Thành, thực lực của bọn họ thuộc hàng khá, nhưng không ngờ vừa đến Cự Ma Thành đã bị người ta dùng khí thế nghiền ép. Điều này khiến trong lòng họ dâng lên cảm giác thất bại.
Nhưng đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi, cường giả vi tôn, đạo lý này xưa nay không thay đổi.
Dù trong lòng không phục, Ngô Thiến và đồng bọn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn vì thực lực không đủ.
Tô Tranh chứng kiến tất cả. Dù hắn cũng khó chịu với gã Ma tu kia, nhưng thực lực hắn thể hiện ra cho Ngô Thiến và những người khác thấy chỉ là Thần Kiều thất cảnh.
Ngay cả Đông Cương và Ngô Thiến còn không có sức phản kháng trước mặt gã kia, nếu hắn đột ngột đứng ra đối đầu, ngược lại sẽ bại lộ thực lực.
"Thôi vậy, chịu thiệt một chút chưa hẳn đã xấu, có thể giúp bọn họ nhận ra sự chênh lệch giữa mình và tu sĩ ở Cự Ma Thành. Chỉ sợ phiền phức không chỉ có vậy."
Tô Tranh có dự cảm chẳng lành.
Dự cảm của lô Tranh đã thành sự thật.
Vì kỳ khảo hạch Cự Ma Uyên sắp diễn ra, vô số Ma tộc tu sĩ từ khắp nơi đổ về Cự Ma Thành, khiến lượng khách du lịch ở đây tăng đột biến.
Ngô Thiến hỏi quầy hàng thì được chưởng quỹ khách sạn cho biết hiện tại chỉ còn lại một phòng duy nhất.
"Một phòng? Không đùa đấy chứ?"
Nghe chưởng quỹ nói còn một phòng, Đại Mãnh và những người khác tròn mắt.
Phải biết rằng cả bọn, tính cả Tô Tranh, có tới mười người, lại còn có ba cô gái, nhồi nhét vào một phòng sao mà ở được?
"Không còn cách nào khác, chỉ còn phòng này thôi, các ngươi thích thì ở."
Thái độ của chưởng quỹ rất kiêu căng. Gần đây Ma tu đổ về quá đông, hắn chẳng lo không bán được phòng.
"Này, thái độ gì vậy!"
Thấy chưởng quỹ thái độ tệ vậy, Bạch gia tỷ muội sầm mặt định quay người bỏ đi.
Nhưng chưởng quỹ cười lạnh nhắc nhở: "Các ngươi đi bây giờ thì đừng hối hận. Gần đến ngày tuyển chọn Cự Ma Uyên, cả Cự Ma Thành đều thế này cả thôi. Các ngươi đi chỗ khác e rằng ngay cả một chỗ trống cũng không có đâu. Đến lúc đó chi sợ phải cắm trại ngoài thành, hắc hắc."
Nghe chưởng quỹ nói vậy, Bạch gia tỷ muội khựng lại, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.
"Thôi được rồi, chưởng quỹ nói cũng có lý, có chỗ đặt chân dù sao cũng hơn là không."
Sau một hồi cân nhắc, Ngô Thiến cuối cùng vẫn quyết định thuê phòng.
Tên chưởng quỹ kia cũng rất gian xảo, thừa dịp lượng khách đông, hắn tăng giá thuê phòng lên gấp rưỡi.
Ngô Thiến tuy không vui nhưng đang ở đất khách quê người, cũng không tiện nói gì, đành ngậm bồ hòn thuê phòng.
Nhưng bọn họ vừa cầm chìa khóa, đang định lên lầu thì có ba gã Ma tu bước vào, một nữ, một lão, một thanh niên. Ba người ăn mặc khác nhau, nhưng khí tức lại tương đồng, nhìn qua đều không dễ dây vào.
Vừa vào khách sạn, gã Ma tu trẻ tuổi đi thẳng tới chỗ chưởng quỹ hô lớn: "Chưởng quỹ, cho một phòng, bao dài hạn!"
Chưởng quỹ không thèm ngẩng đầu lên đáp: "Hết phòng rồi, các ngươi tìm chỗ khác đi."
Ba gã Ma tu nghe vậy lập tức nhíu mày.
Sau đó, gã Ma tu lớn tuổi cười nhạt, không nói gì, liếc mắt nhìn gã Ma tư ngồi trước mặt mình, chính là gã vừa trêu chọc, còn phóng thích khí thế áp chế Ngô Thiến, rồi đột ngột ra tay, bộc phát ma uy cường đại, trực tiếp bao phủ gã kia.
"Tiên Nhân tam cảnh!"
Gã Ma tu tên lão Ngô không ngờ lão già này lại đột nhiên ra tay với mình, nhất là khi phát giác được khí tức của lão ta, càng kinh hoàng thất sắc, vội vàng đứng dậy định chống cự.
Nhưng tốc độ của lão già kia quá nhanh, không đợi lão Ngô đứng lên, lão đã bóp gãy yết hầu của gã.
Răng rắc.
Gã Ma tư tên lão Ngô lập tức cứng đờ người, ma lực còn chưa kịp bộc phát đã tiêu tán, rồi trợn mắt ngã xuống đất.
Từ lúc lão già kia ra tay đến khi kết thúc, toàn bộ quá trình không quá một giây.
Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, đến khi định thần lại thì gã Ma tu tên lão Ngô đã chết rồi.
Lúc này xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, mọi người trong quán đều ngơ ngác.
Ngay cả Ngô Thiến và những người đang cầm chìa khóa định lên lầu cũng trợn tròn mắt.
"Chuyện gì thế này, lão già này sao lại giết người?”
"Chẳng lẽ hai bên có thù oán?"
"Không giống, nếu có thù, ngay khi lão già này vừa bước vào cửa, gã kia hẳn là đã bỏ chạy rồi chứ!"
Đông Cương và đồng bọn khó hiểu nhìn lão già kia.
Nhưng ngay sau đó, mọi người lập tức hiểu ra nguyên nhân.
Chi thấy lão già Ma tu giết "lão Ngô” xong, mặt không đổi sắc, như thể vừa bóp chết một con kiến, rồi lạnh lùng đi tới, lục lọi trên người gã chết, lấy ra một chiếc chìa khóa, sau đó nói với chưởng quỹ khách sạn: "Hiện tại có phòng trống rồi chứ?”