Bá bá bá.
Trong đổ thạch phường, Vương Khuê vung tay chém xuống liên tục. Giải thạch vô cùng hào phóng, không hề gò bó. Tảng đá lớn trước mặt đã bị hắn gọt chẳng khác gì dưa hấu, vậy mà vẫn chưa nghe thấy Tô Tranh nhắc nhở. Lòng hắn chợt run lên, vô thức liếc nhìn Tô Tranh: “Sao còn chưa nhắc ta?”
Tô Tranh lúc này đang ở đâu? Thấy Vương Khuê nhìn mình, hắn lập tức vờ như không thấy gì, ngửa mặt lên trần nhà, cứ như thể trần nhà đổ thạch phường đẹp lắm vậy.
Thấy hành động của Tô Tranh, Vương Khuê ngơ ngác. Nhưng có bao nhiêu người đang nhìn, hắn không thể dừng lại được, dừng lại là toi.
Nóng ruột, Vương Khuê chỉ có thể vội vàng truyền âm cho Tô Tranh, hô: “Huynh đệ ‘Ngô Tu’, ngươi đang làm gì vậy? Sao ngươi còn chưa nhắc ta?”
Nghe thấy truyền âm, Tô Tranh không thể giả lơ nữa, đành bất đắc dĩ nói: “Không phải ta không nhắc, là vì khối thạch liệu này không cần nhắc nữa. Cứ mạnh dạn mà cắt đi.”
“Hả?”
Vương Khuê còn chưa hiểu ý nghĩa câu nói của Tô Tranh, thì tảng đá trong tay đã vô thức bị hắn gọt chỉ còn lại một mảnh dài, giống như cây can diện trượng, đặt trên đài giải thạch.
Thấy cảnh này, mọi người xung quanh cũng ngây người một lúc lâu.
“Cái này… chuyện gì vậy? Sao nạo mãi mà không thấy bảo quang?”
“Đừng nói bảo quang, ngay cả lớp vỏ đá cũng không có.”
“Chuyện này còn chưa nhìn ra sao? Rõ ràng là khối thạch liệu này chẳng có bảo bối gì, chỉ là một cục đá thôi!”
“Á…”
Đám đông hoàn hồn, nhìn cây “thạch đầu” trước mặt Vương Khuê, không ai dám tin, đây lại là thứ được đại sư “Vương Khuê” chọn ra.
Bầu không khí tĩnh lặng đến ngượng ngùng.
Vương Khuê nhìn cây “can điện trượng” trước mắt, mất trợn tròn. Nghe thấy tiếng xì xào bàn tán, hắn mới hoàn hồn, cứng ngắc nói: “Không thể nào, có lẽ trong cái “can diện trượng” này vẫn còn cất giấu bảo bối gì đó thì sao.”
Vương Khuê vớ lấy dao giải thạch, từng nhát từng nhát cẩn thận nạo lớp đá cuối cùng, từng mảnh từng mảnh, vô cùng tỉ mỉ. Nhưng khi cây “can diện trượng” bị hắn chẻ thành kim thêu, kết quả vẫn là không có gì cả.
Thấy cảnh này, mặt Vương Khuê sầm lại, cuối cùng cũng biết lần này mình “toang” rồi.
Bên cạnh, Bành Thiếu Khiêm thấy Vương Khuê gọt xong cả khối đá mà chẳng có gì, khuôn mặt ủ dột bỗng nở một nụ cười, ánh mắt ảm đạm cũng bừng sáng trở lại.
“Chẳng lẽ người đầu tiên cắt đá đều không được? Nếu vậy, hai lần trước ta thất bại không phải do ta, mà vì ta là người đầu tiên cắt đá?”
Lời này nghe vô lý, nhưng lại cho Bành Thiếu Khiêm lý do để khôi phục lòng tin, khiến hắn lập tức phấn chấn trở lại.
Phấn chấn, Bành Thiếu Khiêm dần khôi phục vẻ tự tin thường ngày. Hắn cảm thấy vận xui lần này đã bị Vương Khuê dùng hết, tiếp theo sẽ đến lúc mình xoay người.
Lập tức, Bành Thiếu Khiêm không hề che giấu vẻ đắc ý, trong khi mọi người còn đang chìm trong sự thất vọng của Vương Khuê, hắn cười ha hả, châm chọc: “Đại sư Vương Khuê, thạch liệu vẫn chưa gọt xong đâu. Ngài hay là cứ nạo cây ‘thạch châm’ kia đi, biết đâu bên trong còn cất giấu bảo bối gì đó.”
“Ha ha ha…”
Đám ma tu sau lưng Bành Thiếu Khiêm nghe vậy, lập tức cười ồ lên.
Lời này rõ ràng là giễu cợt câu nói trước đó của Vương Khuê khi gọt “can diện trượng”.
Vương Khuê nghe vậy, mặt lúc xanh lúc trắng. Nhưng trước đây hắn vốn là một kẻ du thủ du thực, giỏi nhất là vô sỉ và mặt dày, lập tức cãi chày cãi cối: “Ngươi đừng vội nói ta, ngươi còn chưa cắt đá đâu, ngươi tưởng ngươi thắng chắc à?”
“Tốt, không phục đúng không? Vậy ta sẽ cho ngươi thua tâm phục khẩu phục!”
Khóe miệng Bành Thiếu Khiêm khẽ nhếch lên, sau đó lấy lại vẻ tự tin, sai thủ hạ khiêng ra khối thạch liệu thứ ba của mình.
Cuộc tỷ thí này hắn tự tin mười phần. Vương Khuê chẳng cắt ra được gì, có thể nói hắn chắc thắng. Chỉ cần tùy tiện cắt ra thứ gì đó, là có thể củng cố chiến thắng này.
Dù chỉ cắt ra một cọng cỏ, cũng hơn Vương Khuê!
Quan trọng hơn, hắn cảm thấy mình đã nắm được mấu chốt của lần đổ thạch này.
Đó là người đầu tiên cắt đá đều vô cùng xui xẻo. Người ra tay sau, sẽ thắng.
Hai trận trước đều như vậy, kể cả trận thứ ba, người đầu tiên cắt đá là Vương Khuê, kết cục cũng như vậy. Vì thế hắn tin rằng, lần này mình nhất định sẽ thắng.
Với suy nghĩ đó, Bành Thiếu Khiêm giải thạch vô cùng khí thế, trong động tác đều toát ra phong thái của bậc đại gia, khiến người xem mãn nhãn.
Không ít người kinh ngạc thốt lên: “Phong thái của thiếu gia Bành gia đã trở lại!”
Bá bá bá…
Một loạt động tác nước chảy mây trôi, vô cùng thuần thục. Hai ba nhát đã gọt xong lớp đá bên ngoài, chỉ còn lại lớp vỏ đá mỏng manh cuối cùng.
Vừa nhìn thấy lớp vỏ đá, ít nhất chứng tỏ bên trong có chứa đồ vật, không như Vương Khuê, ngay cả lớp vỏ đá cũng không có, toàn bộ chỉ là một cục đá, không cho ai một tia hy vọng nào, đó mới là tệ nhất.
Vì vậy, vừa nhìn thấy lớp vỏ đá, mọi người đã động dung.
“Ra bảo rồi!”
“Thiếu gia Bành gia quả nhiên vẫn là mắt sáng như đuốc!”
“Xem ra người đầu tiên cắt đá quả nhiên là điềm xấu, nhìn người thứ hai cắt đá hình như đều ra bảo.”
Nghe vậy, mọi người nhao nhao tỉnh ngộ, hình như đúng là như vậy.
Điều này khiến mọi người không khỏi nghi ngờ về vận may.
Nghe thấy tiếng xì xào bàn tán, Bành Thiếu Khiêm càng thêm tự tin, hai mắt sáng lên, sau đó ánh mắt rơi vào lớp đá cuối cùng: “Tiếp theo, sẽ là khoảnh khắc bản thiếu gia xoay người.”
Nói rồi, hắn vung dao xuống.
Xùy!
Một đạo bảo quang từ lớp vỏ đá bắn ra, một luồng tiên lực thuộc tính băng tinh thuần lập tức tràn lan ra, khiến tiếng kinh hô xung quanh càng lúc càng lớn.
“Năng lượng thuộc tính băng nồng đậm quá!”
“Lần này chắc chắn ra bảo không thể nghỉ ngời”
“Trong này chẳng lẽ là tiên tinh thuộc tính băng?”
Trong ánh mắt mong chờ của mọi người, Bành Thiếu Khiêm kìm nén sự kích động trong lòng, hít sâu một hơi, kéo mạnh dao giải thạch xuống, đánh bật lớp vỏ đá cuối cùng.
Hô!
Một cơn gió nhẹ thổi qua đổ thạch phường. Khi mọi người nhìn rõ thứ chứa trong lớp đá, tất cả đều trợn mắt há mồm, đơ người ra.
Bởi vì trước mắt mọi người, không hề có tiên tỉnh thuộc tính băng như tưởng tượng, chỉ có một đống bột phấn màu xám chồng chất trong lớp đá, chăng có gì thu hút.
“Chẳng lẽ mắt ta bị mù rồi?”
“Tiên tinh thuộc tính băng đâu? Sao lại thành một đống bột phấn?”
“Vậy trận thứ ba này, rốt cuộc ai thắng?”
Mọi người lập tức bị kết quả này làm cho ngơ ngác!