Đám người Đông Cương cuối cùng cũng thoát khỏi chiến trường. Lúc này, họ mới thở phào nhẹ nhõm. Đông Cương vỗ ngực, ngạc nhiên nói: “Mấy tên Ma tu cửu cảnh kia kỳ lạ thật, lẽ nào chúng ta chạy ngay cạnh mà chúng không thấy?”
Đại Mãnh và những người khác cũng thấy khó hiểu.
Lúc xông qua đám Ma tu, họ đã vô cùng căng thẳng, thậm chí chuẩn bị sẵn sàng để phòng thủ. Ai ngờ, bọn Ma tu lại chẳng thèm liếc mắt đến họ.
Nghe Đông Cương nói vậy, Bạch Linh liếc xéo anh ta, bực bội: "Ngươi nghĩ bọn họ mù hết à, không thấy ngươi chắc?"
"Vậy sao chúng ta thoát ra dễ dàng thế? Không ổn rồi, nhìn kìa, 'Ngô Tu' bị bỏ lại! Mẹ kiếp, sao hắn lại ở đó?"
Đông Cương vừa nãy còn tỏ vẻ nhẹ nhõm, nhưng khi nói đến đây, anh ta chợt thấy đám Ma tu cửu cảnh đang vây quanh một người. Người đó không ai khác chính là Ngô Tu'. Anh ta trợn tròn mắt.
Anh ta cứ tưởng Tô Tranh vẫn đi cùng họ, ai ngờ giờ lại thấy hắn bị kẹt ở giữa vòng vây.
Thấy đám Ma tu cửu cảnh đã bao vây Tô Tranh, Đông Cương tuyệt vọng: "Lần này xong rồi, 'Ngô Tu' chết chắc!"
Đại Mãnh và đồng bọn cũng nhìn thấy Tô Tranh giữa trận, nhất thời ngây người.
Nhưng ngay sau đó, họ chợt hiểu ra khi thấy tất cả Ma tu cửu cảnh đều hướng về phía Tô Tranh.
"Chắng lẽ vừa rồi bọn Ma tu không cản chúng ta là vì Ngô Tu'?”
Mấy người bừng tỉnh ngộ.
Bạch Linh chẳng buồn để ý đến họ nữa, mắt không rời khỏi trung tâm trận địa, trong lòng không khỏi lo lắng cho Tô Tranh.
Giữa trận, Tô Tranh đứng ở trung tâm, sáu Ma tu vây quanh hắn.
Hai kẻ mạnh nhất là Ác Phật Đà và Quỷ Cương.
Một kẻ Tiên Nhân nhất cảnh, một kẻ Thần Kiều cửu cảnh định phong. Quỷ Cương lại còn là Ma tu thi quật, thực chiến có lẽ không thua kém Ác Phật Đà là bao.
Bốn Ma tu cửu cảnh còn lại tuy không bằng Ác Phật Đà và Quỷ Cương, nhưng thực lực cũng không hề yếu. Nếu không, họ đã không thể sống sót sau trận vây công vừa rồi.
Việc họ còn sống sót đã chứng tỏ thực lực phi phàm.
Sáu người vây quanh Tô Tranh, ma khí cuồn cuộn, ánh mắt lạnh lẽo như dao, tựa như sáu ngọn núi lớn giam cầm Tô Tranh.
Đối diện với áp lực từ sáu phía, Tô Tranh ngạo nghễ đứng thẳng, mặt vẫn bình thản như mặt hồ, không một gợn sóng, dường như chẳng coi ai ra gì.
Thấy phản ứng của Tô Tranh, Ác Phật Đà càng nhíu mày.
Đây là tự phụ hay là không biết sống chết?!
Lúc này, một Ma tu mặc trường bào vàng nhìn chằm chằm Tô Tranh một hồi rồi lên tiếng: "Tiểu tử, ngươi là ai? Ngươi đã làm gì Phó Sâm?"
Hắn ta hoàn toàn không hiểu Tô Tranh đã ra tay như thế nào để đánh bại Phó Sâm.
Điều này cho thấy sự khác biệt giữa hắn và Ác Phật Đà.
Ác Phật Đà dù đã nhìn ra một chút, nhưng vẫn im lặng, chỉ liếc nhìn Ma tu cửu cảnh kia, đáy mắt lộ vẻ khinh thường.
Ngay cả giam cầm chi lực cũng không nhận ra, xem ra đúng là đồ bỏ đi!
Tô Tranh đối mặt với câu hỏi của Ma tu kia, chỉ cười nhạt: "Ta làm gì à? Các ngươi không thấy sao?"
Mọi người đều trợn mắt.
Nói thừa, chúng ta thấy rồi, nhưng không hiểu thôi, nếu không hỏi ngươi làm gì?
Ma tu áo bào vàng tức giận: "la hỏi ngươi dùng thủ đoạn gì đánh bay Phó Sâm? Với thực lực của ngươi, ngươi không phải đối thủ của Phó Sâm, chắc chắn ngươi đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì đó?”
Tô Tranh khẽ nhếch mép, nhìn chằm chằm Ma tu áo bào vàng: "Cùng là Ma tu, còn hèn hạ với không hèn hạ gì? Lẽ nào các ngươi, những Ma tu cửu cảnh ỷ vào thực lực mạnh hơn người khác rồi giết người bừa bãi, thế là không hèn hạ?"
Mấy người sầm mặt lại.
Ác Phật Đà nhíu mày, lạnh lùng nói: "Tiểu tử, ngươi đang nói ta sao?"
Chính Ác Phật Đà đã khơi mào giết chóc, cũng chính hắn nói muốn đại khai sát giới với đám Ma tu khác, nên nghe câu nói này của Tô Tranh, hắn cảm thấy chướng tai.
Thấy Ác Phật Đà luôn dùng thái độ kẻ trên nhìn mình, giờ lại còn gọi mủnh là Tiểu tư, lô Tranh bực bội trong lòng. Hắn nhìn cái đầu trọc lốc của Ác Phật Đà rồi cười khẩy: "Không sai, đồ trọc chết tiệt, ta nói chính là ngươi.”
"Tê..."
Nghe thấy ba chữ 'Đồ trọc chết tiệt', xung quanh lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh, như thể ai nấy đều bị đau răng.
Ngay trước mặt một người đầu trọc mà gọi người ta là 'Đồ trọc chết tiệt', chẳng khác nào đào mồ mả tổ tiên người ta.
Ngay cả mấy Ma tu cửu cảnh cũng giật mình, vội vàng nhìn về phía Ác Phật Đà, thầm nghĩ: Không ổn rồi, có chuyện lớn!
Quả nhiên, sau khi nghe Tô Tranh gọi mình là 'Ðồ trọc chết tiệt, Ác Phật Đà như muốn nổ tung.
Cả đời này, hắn ghét nhất người khác gọi mình bằng ba chữ đó. Giờ Tô Tranh lại dám gọi thẳng vào mặt hắn, hơn nữa còn với vẻ mặt ác liệt, rõ ràng là cố ý.
Ác Phật Đà không thể nhịn được nữa: "Ngươi muốn chết!"
Một tiếng quát lớn, Ác Phật Đà ra tay, Ma uy ngập trời như sấm sét vang vọng không trung, mây đen cuồn cuộn, hóa thành một bàn tay khổng lồ chụp xuống Tô Tranh.
Sát khí ngút trời.
Tô Tranh khinh thường hừ lạnh, lẩm bẩm: "Lão tử không ra oai, các ngươi tưởng ta để bắt nạt!”
Nói rồi, sát khí kinh người bùng phát từ người Tô Tranh, một luồng ma lực màu đỏ trào ra từ cơ thể hắn. Ngay khi luồng ma lực này xuất hiện, nhiệt độ trên toàn chiến trường giảm xuống mấy chục độ. Sát khí không chỉ trở nên nồng đậm, mà trong không khí còn tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.
Viên quản sự của Cự Ma Uyên ngồi bên ngoài thấy cảnh này, con ngươi co rút lại: "Huyết Tu La chi lực?!"
Những đệ tử Cự Ma Uyên xung quanh nghe vậy, cùng nhau chấn động.
Huyết Tu La chi lực là một trong những loại ma lực mạnh nhất của Ma tu, vượt xa ma lực mà Ma tu thông thường tu luyện.
Tuy đều là ma lực, nhưng lực công kích lại khác biệt một trời một vực.
Ví von, nếu ma lực của hỗn huyết Ma tu là chó sói, ma lực của thuần huyết Ma tu là báo, thì Huyết Tu La chi lực là sư tử, là hổ, là bá chủ của muôn thú.
Sát khí và độ tinh khiết của Huyết Tu La chi lực đều vượt xa hai loại kia.
Quan trọng nhất là, Huyết Tu La chi lực còn ẩn chứa Huyết Sát chi lực, có thể ảnh hưởng đến tâm trí đối thủ trong chiến đấu. Đó chính là sức mạnh của Huyết Tu La chi lực.
Nhưng Huyết Tu La chi lực rất khó tu luyện. Trong toàn bộ Ma tộc, hiếm có ai có thể tu luyện ra loại ma lực này.
Viên quản sự Cự Ma Uyên không ngờ hôm nay lại được chứng kiến nó trên người một Ma tu "Thần Kiều thất
Làm sao hắn không kinh ngạc cho được!