Trong khách sạn, sau một khắc, lão giả đã cầm chìa khóa lên thắng lầu trên, để lại không gian tĩnh mịch.
Đợi lão biến mất, phía dưới mới ồn ào trở lại.
“Má ơi, còn kiểu này nữa à?”
“Đây đâu phải hết phòng, đây là giết người cướp phòng trắng trợn!”
“Chỉ vì một gian phòng thôi, có cần thiết vậy không?!”
Đám ma tu đều kinh ngạc.
Dù là ma tu, giết người chẳng lạ lùng gì, nhưng chỉ vì một căn phòng mà ra tay, giết người đoạt phòng thì có hơi quá.
Tô Tranh và đồng bọn cũng tròn mắt.
Đông Cương liếc nhìn xác chết, nhớ lại một giây trước tên kia còn chế giễu bọn họ, còn gây áp lực, bộc phát tu vi Tiên Nhân nhị cảnh. Ai ngờ, ngay sau đó gã đã bị giết ngay tại chỗ.
“Đáng đời, đó là báo ứng!”
Đại Mãnh thấy gã ma tu chết thì hả hê.
Những người khác nhìn nhau, ái ngại.
Ở cổng, gã thanh niên ma tu và cô gái đi cùng lão giả vừa nãy, thấy lão dùng thủ đoạn đó đoạt phòng, cô gái lập tức nhíu mày, mắt khóa chặt một ma tu gần đó.
Ma tu kia cảm nhận được ánh mắt, quát lạnh: “Hừ, Dạ Xoa nữ, khuyên ngươi đừng dại dột, nếu không đừng trách ta!”
*Vút*
Cô ta không nói nhiều, lập tức ra tay, thân thể hóa thành hắc ảnh, lao vào đánh gã ma tu.
Hắn biến sắc, vội hất bàn lên.
*Ầm!*
Nữ ma tu không thèm để ý cái bàn, vung chưởng, ma lực bành trướng phá tan bàn thành mảnh vụn, rồi tiếp tục đánh tới.
Gã ma tu cũng chẳng phải tay vừa, thấy nữ ma tu muốn động thủ, liền bộc phát thực lực Tiên Nhân nhất cảnh, sát khí và ma khí bùng nổ, cả người như lệ quỷ từ địa ngục xông ra, nghênh chiến nữ ma tu.
*Phanh phanh phanh!”
Cả hai giao chiến ngay lập tức, đánh nhau túi bụi.
Khách sạn đầy sát khí, ma uy ngập trời, không gian rung chuyển.
“Nữ tử này cũng là Tiên Nhân nhất cảnh!”
“Thực lực đó mà dám ra tay với người ta?”
“Cô này điên hay sao ấy, tu vi chăng hơn đối phương bao nhiêu mà đám làm càn?”
Người xung quanh thấy hai người đánh nhau, nhanh chóng đoán ra thực lực của họ.
Gần như ngang tài ngang sức, vậy mà nữ ma tu dám ra tay cướp chìa khóa, thật là làm loạn.
Ít nhất, Đông Cương và những người khác nghĩ vậy. “Cô này khùng thật, chẳng lẽ không nghĩ đến chuyện nếu cướp phải người mạnh hơn thì sao?”
Tô Tranh liếc nhìn cô gái, nhịn cười đáp: “Có gì khó hiểu, chỉ là cô ta biết rõ thực lực của đối phương, nên mới chọn ra tay. Chứ cô nghĩ là cô ta chọn bừa à?”
“ ” .
Nghe Tô Tranh nói, Đông Cương chợt hiểu ra.
Trong lúc họ nói chuyện, trận chiến trong đại sảnh càng lúc càng kịch liệt, bàn ghế vỡ nát. Khi mọi người nghĩ rằng hai bên ngang sức, khó phân thắng bại, nữ ma tu đột nhiên lộ vẻ hung ác, mắt lóe lên tia lệ quang, ma lực bùng nổ gấp mấy lần, thừa lúc đối thủ không kịp phản ứng, đánh tới.
*Ầm!*
Gã ma tu không kịp trở tay, bị đánh bay khỏi khách sạn, máu văng tung tóe.
“Dạ Xoa nữ, ta nhớ kỹ, ngươi chờ đói”
Gã ma tu tuy bị đánh bay, bị thương nặng, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Vừa buông lời hăm dọa, hắn liền nhảy lên, hóa thành tia ô quang, biến mất trong chớp mắt.
Sát khí trong khách sạn dần tan, khí tức của nữ ma tu cũng thu lại. Cô ta đi đến trước mặt chưởng quỹ, ném ra một đống tiên thạch, nói: “Thuê trước một tháng.”
Chưởng quỹ nhìn đống tiên thạch, khoảng mười mấy vạn, đủ bù thiệt hại và tiền thuê, cười hắc hắc, lấy ra một chiếc chìa khóa, nói: “Lầu hai, rẽ trái phòng đầu tiên là của cô, giữ cẩn thận!”
Cô ta không nói gì, nhận chìa khóa rồi lên lầu.
Người xung quanh thấy vậy, sắc mặt thay đổi.
“Chưởng quỹ, bọn họ cướp đoạt trắng trợn vậy mà ông không quản?” Có người bất bình nói.
Chưởng quỹ cười lạnh: “Quản gì? Người ta ở trọ bằng bản lĩnh, lại còn đền bù đồ hư. Tôi quản làm gì, miễn là không thiếu tiền của tôi!”
“…”
Đám người im lặng.
“Ông chưởng quỹ này thực tế quá.”
Bạch Linh cũng cạn lời.
Đợi nữ ma tu biến mất ở lầu hai, mọi người nhìn về phía gã thanh niên ma tu ở cổng.
Hai người trước đều đoạt chìa khóa lên lầu, không biết gã này có ra tay không.
Sợ hắn đột nhiên ra tay, nhiều ma tu ở lầu một lập tức cảnh giác.
Gã thanh niên nhếch mép, lãm bấm: “Có ý đấy, xem ra ta chỉ có thể dùng cách này để ở trọ thôi.”
Rồi hắn đảo mắt nhìn quanh.
Người xung quanh càng cảnh giác, không biết tu vi của hắn ra sao, ngay cả mấy ma tu Tiên Nhân tam cảnh cũng dè chừng.
Hắn nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên chiếc chìa khóa của Ngô Thiến, rồi phóng ma uy, thăm dò thực lực của bọn họ.
Thấy Ngô Thiến và đồng bọn chỉ là Thần Kiều cảnh, hắn lộ vẻ nghiền ngẫm, nhìn chằm chằm Ngô Thiến, nói: “Khôn hồn thì ngoan ngoãn giao chìa khóa ra, đừng để ta động tay!”
Thấy gã nhắm vào mình, Ngô Thiến biến sắc.
Đông Cương cũng trầm mặt, đứng ra nói: “Đây là phòng chúng ta vừa thuê, dựa vào cái gì phải giao cho ngươi!”
Gã thanh niên khinh thường nhìn Đông Cương: “Chỉ bằng loại như ngươi, ta một tay đánh mười thằng.”
“…”
Đông Cương tái mặt.
Hắn rõ ràng là coi thường mình.
Đại Mãnh giận dữ nói: “Ngươi biết rõ chúng ta yếu mà còn cướp, đó là bản lĩnh gì? Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh, sao không đi đoạt của lão già kia và cô gái kia? Nói cho cùng, ngươi cũng chỉ là một kẻ ỷ thế hiếp người, bắt nạt kẻ yếu!”