Thọat nhìn đối phương là người lớn tuổi, còn ngồi ở vị trí cao, là một Hoàng Đế, nhất định phải suy xét đến đại cục. Mà Tô Dương hắn thì sao?
Hậu bối nha!
Người tuổi trẻ nha!
Xúc động một chút, kiêu ngạo một chút, thì có gì là bất thường đâu? Cùng lắm thì hai bên cùng thiệt hại thôi!
Bình thường, đám tiền bối nhà lớn nghiệp lớn, đầu óc tỉnh táo, dưới tình huống không nắm bắt được suy nghĩ của hắn đều sẽ hơi “nhường lễ” một thanh niên như hắn...
Bộ dạng ngang nhiên đó của Tô Dương khiến Tần Long Vân trong nháy mắt cũng phải cảm thấy nhức đầu.
Thằng nhóc này rõ ràng là một kẻ lưu manh!
Cũng phải mấy trăm năm rồi, Tân Long Vân hắn chưa đụng phải Ngự Thú Sư có tính cách như thế này, bởi vì loại Ngự Thú Sư lưu manh + lăng đầu thanh không xứng bàn điều kiện với hắn!
Tần Long Vân thường tiếp xúc nhất là đám đầu lĩnh các thế lực, kẻ nào kẻ nấy đều là hạng đầu óc tỉnh táo, biết suy nghĩ lợi ích được mất, biết cân nhắc lợi hại, không quá xử trí theo cảm tính.
Thế nhưng, thực lực tương đương lại mạnh mẽ lưu manh, tuyệt đối là một phiền toái lớn!
Ngay lúc này, Bạo Phong Chi Ưng của Tô Dương bắt đầu bay sang bên cạnh, thoải mái nhường lại vết nứt không gian thông đến Thủy Lam Tinh.
Tần Long Vân nói, hắn có thể không thông qua vết nứt không gian vẫn có thể tiến vào Thủy Lam Tinh, Tô Dương tin điều đó.
Tô Dương từng nghe nói, Ngự Thú Sư ở Ngự Thú Sư đại thế giới này phát triển hơn mười vạn năm, bọn họ không chỉ có thực lực tổng hợp cường hãn, còn ra đời các loại nghề nghiệp như Trận Pháp Sư, Luyện Khí Sư... mà Thủy Lam Tinh không có.
Trận Pháp Sư, Luyện Khí Sư đều có thể mượn dùng trận pháp, hoặc là thông qua trang bị hiếm thấy đạt được hiệu quả truyền tống không gian. Chẳng qua Trận Pháp Sư cực kỳ hiếm thấy, và đều được các thế lực lớn chống đỡ sau lưng.
Về trang bị hiếm thấy, Tô Dương từng gặp qua trong lúc chiến đấu với Hỏa Phượng quân đoàn, nhưng hiệu quả của đám trang bị kia không mạnh lắm, Tô Dương hoàn toàn không cần quan tâm.
Nhưng rất có thể hoàng thất Thanh Loan quốc có trang bị lợi hại!
Ngự Thú Sư đại thế giới phát triển hơn mười vạn năm, nội tình thâm sâu, Thủy Lam Tinh không cách nào so sánh nổi. Hư Không Du Linh đã nói cho Tô Dương biết, bên người Tần Long Vân có một loại lực tràng lực lượng không gian.
Loại lực tràng này không có lúc nào là không nhiễu loạn không gian, bài xích năng lượng của những không gian khác. Tô Dương muốn định vị chính xác tới đó có hơi khó khăn.
Rất rõ ràng, Tần Long Vân phòng bị hắn!
Không có Hư Không Du Linh thuấn di, Tô Dương rất khó đột phá đến trước mặt Tần Long Vân, tạo thành thương tổn thực sự cho đối phương, ngoại trừ Đại Địa Bạo Hùng và Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ra, những Sủng thú còn lại của Tô Dương khó mà vượt qua được Thanh Loan Diễm của Thần Thú Thanh Loan Điểu.
Tần Long Vân thấy Tô Dương tránh ra khỏi vết nứt không gian thông đến tiểu thế giới, liền bắt đầu nghi ngờ:
- Ngươi đây là...
- Nếu như ngươi thật sự muốn đi Thủy Lam Tinh, ta sẽ không ngăn cản ngươi. Ta cũng cảm thấy rất hứng thú với đám người Thanh Loan quốc các ngươi. Nghe nói trong ngàn năm qua, hoàng tộc các ngươi đã sinh sôi vô số đời, chỉ mới ở Thanh Loan quốc thôi, số lượng người đã vượt qua mười vạn!
Thâm ý trong lời nói Tô Dương rất rõ ràng, nếu như Tân Long Vân thật sự muốn, bọn họ có thể thử giết lẫn nhau một phen, xem ai không chịu nổi trước.
Tần Long Vân nhìn vết nứt không gian gần trong gang tấc, hít một hơi thật sâu. Sự điên cuồng của Tô Dương khiến trong lòng hắn phát lạnh. Hắn cảm thấy, phải chăng bản thân nên làm cho thằng nhóc điên cuồng này bình tĩnh lại một chút!
- Ngươi không có người mà mình quan tâm ở tiểu thế giới kia sao?
- Đương nhiên là có!
Tô Dương nói thật.
- Quả thực trong Thủy Lam Tinh có đồng hương, có chiến hữu, có quốc gia của ta, nhưng ta vẫn cảm thấy không lỗ...
- Không lỗ?
Tần Long Vân không quá hiểu được mạch suy nghĩ của Tô Dương.