Giao tiếp với người ở Ngự Thú Sư đại thế giới rất đơn giản, chỉ cần phát âm theo Thất Thải Mê Huyễn Điệp là tốt rồi, còn có thể thuận tiện tự học ngôn ngữ bên này nữa.
Với thực lực Đế cấp Ngự Thú Sư, Tô Dương muốn học một ngôn ngữ mới cũng không phải là quá khó, còn tiền tệ cũng tương đối đơn giản. Hung thú tinh hạch chính là đồng tiền mạnh, so với tiền tệ Thanh Loan quốc triều đình phát hành còn được chào đón hơn.
Lại nói, Tô Dương đã gặp một đội dong binh trước đó nên có chút tài sản. Nhân viên phục vụ tửu lâu thấy hắn đi vào thì lập tức tới đón.
Đi tới thế giới này, Tô Dương đã bỏ bộ quân phục ra, đụng mặt đội dong binh bất hạnh kia nên hắn cũng đổi lại quần áo sạch trên người bọn họ.
Đám kia chuẩn bị quần áo hàng ngày, chất liệu không tính là xa hoa nhưng Tô Dương thân hình cao lớn, anh tuấn khôi ngô, khí chất bất phàm. Hắn đã giấu một phần thực lực nhưng vẫn để lộ ra cảm giác áp bách, vừa nhìn là biết hắn không phải người bình thường!
Tô Dương cố ý tản làm vậy là muốn cho người khác biết hắn không dễ chọc, đừng đến tìm hắn gây sự!
Nhân viên phục vụ tửu lâu đã thấy rất nhiều khách đi từ nam tới bắc nên rất có mắt nhìn.
- Quý khách, ngươi muốn ăn gì ạ?
- Món chiêu bài tửu lâu các ngươi là gì!
Tô Dương bình thường không thèm để ý ăn mặc không có nghĩa là hắn không thích ăn uống. Đi tới thế giới xa lạ, nếu như cho phép hắn muốn nếm thử mỹ thực. Đương nhiên, kể cả thức ăn ăn ngon như thế nào đi nữa nhưng nói tới giết người hắn cũng sẽ không mềm tay.
- Tửu lâu chúng ta có kha khá đồ ăn chiêu bài, và giá cả hơi cao!
- Yên tâm, ta có tiền!
- Được ạ!
Nhân viên phục vụ gật đầu, trong lòng hiểu rõ.
- Quý khách muốn đặt phòng hay ngồi ở đại sảnh?
- Đại sảnh đi!
Tô Dương cười nói:
- Ta thích nơi náo nhiệt nhiều người!
- Có cần rượu nữa không ạ?
- Gọi loại đắt nhất!
Vừa vặn Tô Dương đang có rất nhiều tinh hạch mà không có chỗ để tiêu! Ngày hôm nay hắn cũng muốn thử một chút cảm giác tiêu tiền như nước, bình thường đều là người khác chỉ trả.
- Dạ được!
Gần trưa, khách bên trong tửu lâu tăng dần. Ở Ma Hùng thành, Ma Hùng tửu lâu rất nổi tiếng. Người đến đây ăn cơm hầu hết đều có cuộc sống giàu có, có chút tài sản, người bình thường thì không trả được phí này!
Chính là vì thế hắn mới có thể đi tới đây, người có tiền thì biết nhiều.
Tô Dương tìm một góc vắng ngồi xuống, vừa chờ rượu lên bàn vừa để Thất Thải Mê Huyễn Điệp nghe lén khách bên trong tửu lâu nói chuyện. Hắn tới tương đối sớm, đồ ăn Ma Hùng tửu lâu cũng mau, rất nhanh các món ngon đã được bưng lên.
Hơn mười bàn tròn xung quanh nhìn Tô Dương rồi dời mắt.
Thế giới này, địa vị Ngự Thú Sư cực kỳ cao.
Từ khí thế trên người thoạt nhìn Tô Dương tựa như một vị Ngự Thú Sư. Ngự Thú Sư cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt của người khác, cứ nhìn người ta chằm chằm là hành vi không lịch sự, những người đó cũng không muốn vô duyên vô cớ tìm phiền toái.
Nữ nhân viên phục vụ yểu điệu mặc trường bào thêu hoa ôm vò rượu, nổ nụ cười lễ phép đi tới cạnh Tô Dương rót rượu cho hắn.
Mùi rượu tràn ngập đại sảnh. Rất nhiều khách đang uống rượu đều nhìn cô gái rót rượu, nuốt nước miếng nhìn dòng rượu đỏ chậm rãi chảy vào chén rượu!
Nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp cười nói:
- Quý khách, đây là Hùng Đảm rượu nổi danh nhất Ma Hùng thành chúng ta, xin mời ngài thưởng thức.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp lặng lẽ nói cho Tô Dương chuyện liên quan tới Ma Hùng rượu. Ma Hùng rượu, trong quá trình nấu có trộn lẫn gan gấu trân quý Hoàng Cấp Hung thú Lôi Vân Cự Hùng.
Ma Hùng rượu không chỉ nổi tiếng ở Thanh Loan quốc mà các quốc gia xung quanh cũng có tửu khách tới đây thưởng thức rượu ngon.
- Nghe nói Ma Hùng rượu không chỉ đề thăng thể chất Ngự Thú Sư còn có thể Tráng Dương!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cười nói.
Tô Dương bưng lên chén rượu ngọc, nhẹ nhàng mím một cái, rượu vào cổ họng đột nhiên có cảm giác lửa cháy bừng bừng đốt cháy nóng rực lan khắp toàn thân, hắn cảm thấy cả người thoải mái mà mềm mại.
- Không sai, là rượu ngon!