Vậy là tốt rồi!
Tô Dương để Hư Không Du Linh thả ra một lồng sắt lớn rồi mình đi vào đầu tiên, đứng ở trước cửa lồng sắt, hắn cười nói:
- Các vị, xin mời vào!
Cả nhóm Liên Bang cao thủ đều bị giật mình! Thi Phàm Mộng vuốt cái trán cạn lời nói:
- Hoá ra ngươi muốn quân bộ chuẩn bị lồng sắt là dùng cho chúng ta?
Tô Dương buông tay, cũng có chút bất đắc dĩ nói:
- Chịu thôi, các ngươi cũng biết tính con phi hành hệ Sủng thú kia của ta mà.
Giai Tư và Hạ Na đã vào ngay lúc Tô Dương mới bỏ lồng sắt ra.
Mạc Vân Kiếm cũng không nói nhiều, đi thẳng vào. Thi Phàm Mộng theo ngay sau đó. Còn lại hơn bốn mươi vị Liên Bang tinh nhuệ cũng đi vào theo.
Bọn họ có hơi mất lòng nhưng thấy ba vị Hoàng Cấp Ngự Thú Sư và cả Tô Dương đều đi vào, bọn họ liền không có ý kiến gì...
Tô Dương triệu hồi ra Bạo Phong Chi Ưng, Bạo Phong Chi Ưng nắm lồng sắt lên, chui vào đám mây, một mạch bay về phía Lục Hải sơn mạch.
Dẫn người đi nhất là nơi Tô Dương chưa từng đi qua thì Bạo Phong Chi Ưng tốc độ nhanh nhất, cũng tiện nhất. Nếu như trước đây Tô Dương đã tới Lục Hải sơn mạch thì hắn trực tiếp mở Truyền Tống Môn cho nhanh!
- Khả năng phải nửa ngày nữa mới đến Lục Hải sơn mạch, mọi người ngồi xuống đi.
Tô Dương nói, lấy ra mấy chiếc sô pha dài đặt trong lồng sắt,
- Chịu khó một chút!
Thi Phàm Mộng ngồi ở trên ghế sa lon, nhịn không được nói:
- Tô tướng quân, ngươi mang theo những gì thế?
Không gian trang bị thì hầu như mọi người ở đây đều có nhưng không gian của bọn hắn còn chưa xa xỉ đến mức trang bị hơn mười ghế sa lon kiểu này.
- Cái gì cũng có!
Tô Dương cười nói:
- Khách sạn có một, nếu như không phải lồng sắt này không đủ lớn ta sẽ bỏ nó ra.
Liên Bang Ngự Thú Sư nhìn nhau... Bọn họ không ngờ còn cả thế này nữa.
Nửa giờ sau, Tô Dương rời đi một lúc tới Ma Hùng thành mua hơn một trăm bộ quần áo để nhóm quân nhân này thay đồ.
Trước khi đi bọn họ mặc đều là y phục hàng ngày nhưng quần áo vẫn có đôi chỗ khác biệt so với Ngự Thú Sư đại thế giới. Tô Dương tạm thời không muốn để cho Thanh Loan quốc chú ý tới Thủy Lam Tinh. Trước khi đến Lục Vân sơn mạch, Tô Dương chia cho mỗi người bọn họ một cái túi tiền vải nhỏ.
Thi Phàm Mộng mở ra, bên trong đều là bột phấn huyết hồng sắc.
- Lúc dùng mấy thứ này các ngươi cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng có hít hay bị dính vào vết thương!
Tô Dương dặn dò.
- Nếu như khoảng cách quá xa, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa có khi sẽ không khống chế được, nếu như chúng ký sinh lên người bọn họ, vậy xem như các ngươi không may... Khuyết điểm duy nhất của chúng chính là không biết bay, nhưng có năng lực công kích viễn trình khá là ưu tú.
Liên Bang cao thủ có người năng lực chưa đủ để đối phó Hỏa Phượng quân đoàn nhưng có thể giúp hắn truyền bá Địa Ngục Huyết Đằng Hoa. Có nhiều người trợ giúp như vậy, Tô Dương nhất định sẽ làm cho hiệu quả tối ưu nhất, để cho bọn họ tiến hành truyền bá ở phạm vi lớn.
Phạm vi càng rộng, nói không chừng một ít Địa Ngục Huyết Đằng Hoa phân nhánh sẽ thoát khỏi phạm vi khống chế của Huyết Ly... Còn như những Địa Ngục Huyết Đằng Hoa phân nhánh vượt lên trước sẽ tạo thành ảnh hưởng gì thì Tô Dương không thèm để ý...
Hắn tới là để ngăn chặn Hỏa Phượng quân đoàn, ngăn chặn Thanh Loan quốc quân đội, thu hút lực chú ý. Hắn chọc lớn được bao nhiêu thì cứ làm đến bấy nhiêu thôi!
Thế nhưng việc để Địa Ngục Huyết Đằng Hoa phá hủy Thanh Loan quốc là không quá thực tế. Dù sao Địa Ngục Huyết Đằng Hoa phân bụi cây có tiềm lực trưởng thành không vượt qua được Huyết Ly! Đế cấp Hung thú cũng không phải ngu, sẽ không để yên cho Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ký sinh.