Đại Địa Bạo Hùng, Bạo Tạc Viêm Ma đều trở về, giờ chỉ còn Thất Thải Mê Huyễn Điệp chưa có trở về.
Tô Dương cho rằng Thất Thải Mê Huyễn Điệp phải đi truy sát cá lọt lưới, nhưng hắn rõ ràng có thể cảm nhận được, Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng không có động thủ, mà là trốn ở trong rừng rậm ngoài ngàn dặm, không biết đang làm gì.
Hắn gọi Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Thất Thải Mê Huyễn Điệp nói hắn chờ. Cái gia hỏa này, đang làm cái gì?
- Các ngươi ở chỗ này chờ một lát, ta đi xem nó đang làm gì!
Tô Dương nói xong, liền trực tiếp biến mất tại chỗ.
Hắn thuấn di một cái đã đến chỗ của Thất Thải Mễ Huyễn Điệp, qua cảm ứng tâm linh, hắn rất nhanh tìm ra nó.
Trong chớp mắt Tô Dương xuất hiện trong rừng rậm, lúc nhìn Thất Thải Mê Huyễn Điệp, hắn ngây ngẩn cả người.
Đứng trước mắt hắn cũng không phải là “Thất Thải Mê Huyễn Điệp” mà là một tiểu mỹ nhân. Quan trọng là... cô nương này dường như không mặc quần áo.
Nàng cũng ngạc nhiên nhìn Tô Dương, mặt đơ ra, sau đó nhanh chóng đỏ hồng, xấu hổ! Nhưng Tô Dương là người thế nào, thân kinh bách chiến, kinh nghiệm phong phú, da mặt cũng rất dày, hắn rất nhanh thì phản ứng kịp, chỉ vào Thất Thải Mê Huyễn Điệp nói:
- Ban ngày, sao ngươi không mặc quần áo!
- A xin lỗi, chủ nhân!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cuống quít hóa thành một đạo bạch quang, biến mất vào cơ thể Tô Dương. Thấy Thất Thải Mê Huyễn Điệp tiêu thất, Tô Dương nhịn không được cảm thán nói:
- Gia hỏa này sau khi hóa hình trông cũng thật là xinh đẹp!
- Dáng người cũng tương đối tốt đấy!
Tô Dương cười cười, trở lại bên cạnh Huyết Ly và Mặc Y.
Lúc này, toàn bộ chiến trường như vừa bị càng quét, chỉ còn lại có vô số xương cốt của nhân loại và hung thú. Những bụi cây của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đều ẩn núp vào tầng đất, chờ đợi mệnh lệnh của Huyết Ly.
Tô Dương phỏng chừng trong trận chiến vừa rồi, bụi cây Địa Ngục Huyết Đằng Hoa bị tiêu diệt không ít. Nhưng dù vậy, sau trận chiến, quy mô quân đoàn của Huyết Ly cũng đã vượt qua năm trăm ngàn. Đồng thời, tổng lực chiến của quân đoàn Địa Ngục Huyết Đằng Hoa còn được bổ sung thêm mười vạn người thuộc Hỏa Phượng quân đoàn, thấp nhất đều là Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư.
Trong quân đoàn, cũng có không ít Hoàng Cấp, thậm chí Đế cấp Ngự Thú Sư.
Trong quân đoàn Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, đã có rất nhiều bụi cây Vương Giả cấp, Hoàng Cấp. Bụi cây Đế cấp cũng có hơn mười cây, trong đó hẳn là còn bao hàm mấy cây Đế cấp cực phẩm.
Loại thực lực này đã vượt xa quân đoàn hung thú trăm vạn con do Thú Hoàng Bão Phong Khiếu Vân Hổ cầm đầu năm đó ở Liên Bang Đông Nam bộ.
- Huyết Ly!
- Vâng, chủ nhân!
- Thời gian kế tiếp, ta hy vọng ngươi dẫn dắt đám thực vật này tập kích thành thị xung quanh của Thanh Loan quốc!
- Tuân mệnh, chủ nhân!
Ánh mắt Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đều là hưng phấn.
Tô Dương nói:
- Nhiệm vụ này rất nguy hiểm! Ngươi rất có thể sẽ đụng mặt với vị hoàng đế kia của Thanh Loan quốc.
- Huyết Ly không sợ nguy hiểm, Huyết Ly nguyện ý ra sức vì chủ nhân
- Ùm!
Tô Dương thoả mãn gật đầu.
Nói thật, sau khi Huyết Ly thăng tới Đế cấp cực phẩm, Tô Dương không còn quá lo lắng cho nó nữa. Dù vị hoàng đế Thanh Loan quốc sở hữu Sủng thú Thần cấp kia tới cũng không thể giết chết được nó.
Còn Huyết Ly có thể đối phó đối phương hay không, Tô Dương không dám khẳng định.
Hắn chưa giao đấu với Thần Thú bao giờ, không biết được sự chệnh lệch giữa Sủng thú Đế cấp cực phẩm cùng Thần Thú Thần cấp hạ phẩm lớn bao nhiêu. Nhiệm vụ chính của Tô Dương bây giờ là ngăn chặn Thanh Loan quốc, tận khả năng tăng thực lực lên, giúp Vân quốc Liên Bang an toàn đi tới nơi này.
- Lần này ngươi biểu hiện rất tốt, ta muốn thưởng cho ngươi!
- Chủ nhân!