Hôm nay bệ hạ có chuyện, tạm thời sẽ không qua đây, nhưng đã có Hoàng Hậu nương nương.
Tô Dương ngẩng đầu nhìn lên đài cao, đài cao tới hơn trăm mét, trên tầng cao nhất, Hoàng Hậu Cung Cầm đang cười tủm tỉm nhìn về phía bọn họ.
- Được rồi!
Tô Dương gật đầu, sau đó lại nhìn mấy bậc thang gỗ kia, rồi hỏi:
- Có thể nhảy lên không?
Hắn chỉ ở hoàng cung một ngày, nhưng đã nhận ra trong hoàng cung vô cùng sâm nghiêm quy củ.
Trần Hoàn sửng sốt một chút, hít sâu một hơi nói:
- Nếu như là Tô tướng quân, đương nhiên có thể!
- Thật sao?
- Được chứ!
- Muốn ta mang ngươi lên cùng không?
- Không cần! Không muốn!
Trần Hoàn lắc đầu liên tục:
- Ta đi thang lầu thôi!
- Tùy ngươi!
Tô Dương không nói thêm nữa, hắn mang theo Hạ Na nhảy lên khán đài cao hơn trăm mét.
Hắn mới vừa nhảy tới, khi ở giữa không trung đã cảm nhận được có Đế cấp Ngự Thú Sư phong tỏa hắn lại, nhưng rồi bọn họ không hề xuất thủ. Hắn cũng nghe được vị Hoàng Hậu kia nói bọn họ đừng làm gì cả.
- Các ngươi xem!
Trên sân tỷ võ, vài thanh niên chỉ về phía Tô Dương.
- Tên kia mới nhảy lên sao?
Một vài lão nhân hoàng tộc hai mặt nhìn nhau.
Ngay cả đám thị vệ hoàng cung cũng tỏ ra kinh ngạc. Bọn họ không nghĩ tới Tô Dương lại lớn gan như vậy. Rất nhiều người trong bọn họ đã sống trên trăm năm, nhưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy có người nhảy để lên đài!
Tần Tiểu Tiểu thấy Tô Dương nhảy lên đài, liền nói với Tần Ngưng Sương đang đứng bên cạnh minh:
- Tên kia là ai thế? Thoạt nhìn có vẻ rất lợi hại!
Tần Ngưng Sương lắc đầu:
- Không biết, trên đó chính là Tổ Mẫu, dám nhảy lên đó, chắc chắn không phải người bình thường.
Tần Tiểu Tiểu nhỏ giọng nói:
- Tính tình Tổ Mẫu thật tốt, hình như không có tức giận. Mà ban nãy, nàng còn cho ta quà.
Trên khán đài, Tô Dương đáp xuống bên cạnh Hoàng Hậu, Hoàng Hậu Cung Cầm cười nói:
- Tô tướng quân, mời ngồi bên này!
Trên khán đài cực kỳ rộng rãi, nhưng chỉ có ba cái bàn gần cửa sổ, mỗi cái bàn chỉ có hai cái ghế. Cung Cầm đang chỉ vào cái bàn phía bên trái.
- Được.
Tô Dương không định ngồi vào cái bàn ở giữa hai cái bàn còn lại, hắn đoán đó là chỗ của Tần Long Vân và Cung Cầm.
Mấy phút sau, Trần Hoàn cũng leo tới nơi.
- Trần đại nhân có hơi chậm đấy!
- Đương nhiên không sánh bằng Tô tướng quân!
Trần Hoàn chưa nói, Hoàng Hậu Cung Cầm cũng là leo từng bước trên thang lầu để đi lên.
Cung nữ bắt đầu dâng trà và điểm tâm cho đám người Tô Dương, cùng với một ít thức uống đặc sắc của Thanh Loan quốc.
Rất nhanh, tỷ võ bắt đầu. Trọng tài đều là Hoàng cấp Ngự Thú Sư, Tô Dương và Cung Cầm đứng trên khán đài, nhìn xuống đài tỷ võ rộng lớn với diện tích gần ngàn mét vuông.
Tuyển thủ bắt đầu lên đài tỷ thí!
Tô Dương cảm thấy có chút hứng thú với đám thanh niên tham dự tỷ võ lần này. Hắn rất muốn biết những Ngự Thú Sư trẻ tuổi này sẽ biểu hiện thế nào.
Tô Dương từng đảm nhiệm chức vị giám khảo Đại Hội Luận Võ Thanh Niên Ngự Thú Sư Thiên Tài Tòan Đông Nam Bộ, hắn rất muốn biết Ngự Thú Sư thiên tài của Vân quốc Liên Bang và thiếu niên hoàng tộc thiên tài Thanh Loan quốc chênh lệch nhau bao nhiêu!
Muốn giúp Vân quốc Liên Bang cường đại lên, bước đầu tiên, nhất định phải nhận rõ được sự chênh lệch!
Đến buổi chiều, Cung Cầm cười chỉ vào một thiếu nữ mặc đồ trắng đứng trên sân tỷ võ, nói:
- Tô tướng quân, đó là Tân Ngưng Sương, một trong những thiên tài của hoàng tộc chúng ta, là một cô gái vô cùng ưu tú. Nàng vẫn chưa có hôn ước, nhân phẩm không tệ, tướng mạo cũng rất tốt, chưa đến hai mươi tuổi đã là Bạch Kim thượng phẩm Ngự Thú Sưt
- Ừm!
Được Cung Cầm nhắc nhở, lúc này Tô Dương mới nhớ tới mình còn có nhiệm vụ.
Hắn tới đây là để chọn đối tượng!