Nàng là?
Tô Dương liền vội vàng giải thích:
- Thất Thải Mê Huyễn Điệp, các ngươi quen nhau!
Hạ Na kinh ngạc nói:
- À? Hóa thành hình người rồi hả?
Giai Tư kinh ngạc đánh giá Thất Thải Mê Huyễn Điệp, quả thật thấy được bóng dáng bản thể của nàng.
- Giai Tư tỷ tỷ, Hạ Na muội muội, chào hai người!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp chủ động chào hỏi.
Hạ Na chạy đến trước mặt Thất Thải Mê Huyễn Điệp nói:
- Thật xinh đẹp!
- Hạ Na muội muội cũng rất đẹp!
- Thật vậy chăng?
- Đương nhiên là thật!
Hạ Na lập tức liền hàn huyên với Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Giai Tư nhìn bộ dáng Thất Thải Mê Huyễn Điệp xinh đẹp như vậy, cũng không có đố kị. Dù sao nàng không thể so với Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Nàng càng nhìn Thất Thải Mê Huyễn Điệp càng thấy thoải mái, nhịn không được đi ra phía trước. Đúng lúc này, Cửu Vĩ Yêu Hồ trong cơ thể nàng nhắc nhở:
- Giai Tư, ngươi cẩn thận một chút, Thất Thải Mê Huyễn Điệp này có điểm cổ quái!
- Làm sao vậy?
- Lần trước, lúc nhìn thấy nàng ta liền phát hiện, ta nhịn không được có ấn tượng tốt với nàng... Bất quá nàng đích xác rất lợi hại, ta kém xa tít tắp!
Cửu Vĩ Yêu Hồ nói đến đây, nhịn không được thở dài một tiếng.
Giai Tư nhỏ giọng nói:
- Trong đám Sủng thú của Tô tướng quân, thì tính khí Thất Thải Mê Huyễn Điệp là tốt nhất, ta đã sớm muốn nói chuyện với nàng!
Năm đó, lần đầu Giai Tư nhìn thấy Thất Thải Mê Huyễn Điệp đã vô cùng thích nàng. Không vì lý do gì, Thất Thải Mê Huyễn Điệp bản thể rất đẹp.
Nói xong câu đó, nàng bỏ chạy đi nói chuyện với Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp mang trên mặt nụ cười hiền lành thanh thuần, rất nhanh ba người đã thân thiết như chị em. Tô Dương đứng ở bên cạnh, hơi thả lỏng mà thở một hơi.
Chí ít, Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng không nhắc lại về chuyện vừa rồi.
Hắn nhìn Thất Thải Mê Huyễn Điệp, nàng đồng thời cũng cho hắn một ánh mắt. Tô Dương quyết định đi Nam Cực tắm nước đá.
Không đúng, là đi vùng duyên hải Đông Nam bộ thăm lão bà của mình Tại vùng biển Đông Nam bộ, trên mặt biển bị đóng băng xuất hiện một tòa biệt thự. Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân nằm ở trên giường, dính cùng một chỗ.
Liễu Mộng Vân nhỏ giọng oán giận nói:
- Ngươi thực sự là một con trâu!
Có thể nhận ra trong giọng nói của nàng cũng không bao nhiêu oán giận, mà càng nhiều là thả lỏng, lười biếng.
- Nhớ ngươi thôi!
- Thật ư?
- Đương nhiên là thật!
- Ngươi thực sự là quá buồn nôn... Chịu không nổi!
Liễu Mộng Vân quay mặt sang chỗ khác, không nhìn Tô Dương.
Hoặc có lẽ là không phải muốn cho Tô Dương nhìn thấy nụ cười trên mặt.
- Sao hôm nay lại gấp như vậy chứ, có cảm giác như bị ai đó kích thích vậy!
Ngay lúc Tô Dương dự định chìm vào mộng đẹp, bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm của Liễu Mộng Vân.
- Sao thế được chứ?
Tô Dương cười nói:
- Ngươi còn không hiểu rõ ta?
- Cũng là bởi vì hiểu rất rõ ngươi!
Liễu Mộng Vân nhíu mày, nói sang chuyện khác:
- Đúng rồi, sự tình Thanh Loan quốc thế nào rồi?
- Trong thời gian ngắn, bọn họ hẳn là sẽ cố kỵ Thủy Lam Tinh!
- Vậy là tốt rồi!
Liễu Mộng Vân gật đầu:
- Thực lực của ngươi thế nào rồi?
- Đế cấp cực phẩm!
Liễu Mộng Vân lật người, đem đầu dựa vào trên ngực Tô Dương.
- Có phải thấy lão công của ngươi rất trâu bò không?
- Quả thật rất lợi hại... Nhưng bộ dáng tự tâng bốc mình của ngươi làm ta khó chịu!
- Ta chỉ là trần thuật một sự thật thôi.
- Được rồi!
Liễu Mộng Vân nói:
- Ngươi ở Thanh Loan Quốc phải cẩn thận một chút, chúng ta còn chưa có con đó!