Cái gì? Phượng Vũ đại tướng quân cũng đã chết?
- Ta tận mắt nhìn thấy, Phượng Vũ đại tướng quân bị cái người mặc áo trắng đeo mặt nạ kia giết!
- Sao có khả năng chứ! Phượng Vũ tướng quân chính là thiên tài siêu cấp của Thanh Loan quốc chúng ta!
- Mười vạn người của Hỏa Phượng quân đoàn đều đã chết, ta cũng là nhờ may mắn mới trốn ra được!
- Ai có thể giết Phượng Vũ tướng quân?
- Tên kia toàn thân áo trắng, đeo mặt nạ, dấu đầu lộ đuôi, có thể là người của Bạch Long hội, cũng có thể là người của những quốc gia khác!
Ngự Thú Sư kia cắn răng nói tiếp:
- Thanh Loan quốc chúng ta hẳn là không có Đế cấp Ngự Thú Sư nào sở hữu Sủng thú phối trí như thế cả!
- Ngươi đã gặp hắn, chắc chắn biết được thông tin sơ lược về hắn, ngươi mau nói cho ta biết, ta lập tức phái người bẩm báo bệ hạ!
- Người kia quả thực quá đáng sợ!
Cũng đã qua mấy ngày rồi, nhưng khi vị Ngự Thú Sư của Hỏa Phượng quân đoàn này nhớ lại cảnh tượng chiến đấu ngày hôm ấy, trong lòng vẫn còn thấy sợ hãi.
- Sau khi Phượng Vũ đại tướng quân chết, người của chúng ta căn bản không có bất kì năng lực chống cự nào.
Lý Khuê hít một hơi thật sâu.
Hắn không biết đối phương mạnh đến mức nào, mới có thể một mình hủy diệt mười vạn người của Hỏa Phượng quân đoàn, mới có thể khiến một vị Vương Giả cấp quân nhân sợ đến như vậy.
- Ngươi cố gắng bình tĩnh lại một chút, từ từ rồi nói.
- Ngươi không biết đâu, thậm chí ta còn hoài nghi hắn chính là một vị Thần cấp Ngự Thú Sư!
Ngự Thú Sư đó đỏ ngầu cả mặt:
- Phượng Vũ đại tướng quân còn không kiên trì được bao lâu, lúc bọn ta sực tỉnh lại, Phượng Vũ đại tướng quân đã không còn nữa!
- Ừm!
Tâm tình Lý Khuê cũng vô cùng nặng nề, khó chịu.
Phượng Vũ không chỉ là thiên tài siêu cấp của Thanh Loan quốc, lực áp rất nhiều lão tiền bối, có tiềm lực trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, mà nàng còn là đệ nhất mỹ nhân Thanh Loan quốc.
Ngay cả bệ hạ đối với nàng cũng là mong mà không được!
Phượng Vũ rất nổi tiếng ở Thanh Loan quốc, là tình nhân trong mộng của vô số đàn ông Thanh Loan quốc. Không chỉ có như vậy, nàng cũng là một thiên tài quân sự, lập vô số chiến công, trở thành vị đại tướng quân thứ ba của Thanh Loan quốc.
Lý Khuê đã từng nhìn thấy Phượng Vũ một lần, đến bây giờ cũng không quên được.
Mười phút sau, Ngự Thú Sư kia uống một ngụm trà nóng mới khống chế nổi tâm tình, chậm rãi nói ra thông tin của người thần bí đó, Lý Khuê tự mình ghi chép.
- Ngươi nói là người thần bí kia có một Sủng thú Thực vật hệ đỏ như máu rất đáng sợ?
Lúc ghi chép thông tin này vào, Lý Khuê liền nhạy cảm chú ý tới con Sủng thú này.
- Đúng vậy! Con Sủng thú Thực vật hệ đó có hình thể cực kỳ khổng lồ, không sợ hỏa diễm, lực phòng ngự cực kỳ cường hãn...
Nó còn có thể chỉ huy rất nhiều Hung thú Thực vật hệ giống hệt nó, mạnh thì có Đế cấp, yếu thì có Hắc Thiết cấp, nhưng số lượng chúng nó rất nhiều, nhìn không thấy điểm cuối. Quả thực so với thú tai còn đáng sợ hơn!
Lý Khuê hỏi dò:
- Có phải đám Hung thú Thực vật hệ đó còn có thể phun ra gai nhọn, có thể sử dụng phiến lá công kích, còn có độc tố gây mất cảm giác?
Ngự Thú Sư kia kinh ngạc thốt lên:
- Làm sao ngươi biết? Ngươi biết đó là Hung thú gì sao?
- Có phải bọn chúng còn có thể ký sinh trên vết thương?
- Các ngươi từng gặp rồi à?
Ngự Thú Sư Hỏa Phượng quân đoàn chỉ vào ngực mình, nói:
- Ta bị phiến lá của nó cắt trúng, nửa đường chúng liền mọc ra trên vết thương, may mà ta xử lý đúng lúc, bằng không nhất định phải chết!
- Quả thực chúng ta từng gặp qua, nhưng không biết tên, trước đây cũng chưa từng thấy qua!