Dương Hạo nói.
- Huyết Ly có thể may mắn trốn khỏi tay Thần Thú đã rất lợi hại!
Dương Hạo biết Huyết Ly. Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Song Sinh Chi Tử, hắn đều biết hết.
Ai ngờ Dương Hạo vừa mới nói xong, Huyết Ly liền mất hứng.
Nàng lạnh mặt nhìn Dương Hạo, nói:
- Ai nói với ngươi là ta trốn đi?
- Không phải trốn sao?
Dương Hạo sửng sốt.
- Vậy sao hắn lại tha cho ngươi, chẳng lẽ...
Sắc mặt Dương Hạo cứng lại, hắn nhìn về phía bầu trời:
- Có khi nào hắn cố ý thả ngươi đi, để tìm ra Tô tướng quân hay không?
- Ngươi còn không chịu câm miệng!
Huyết Ly mắng Dương Hạo, không hề khách khí chút nào.
- Quả thực ta đã đụng phải Tần Long Vân, nhưng không phải là ta chạy trốn, mà là hắn chạy trốn!
Dương Hạo:
- Cái gì?
Hạ Na:
- Không thể nào?
Ngay cả Tô Dương cũng hơi ngạc nhiên:
- Huyết Ly, ngươi thắng?
- Nên tính là ta thắng chứ nhỉ?
Huyết Ly đáp:
- Con Thanh Loan Điểu kia chỉ gây tổn thương nhẹ cho ta thôi!
Nghĩ đến chuyện này, Huyết Ly lại nổi giận.
Nàng thở phì phì nói:
- Đáng tiếc bọn họ bay quá nhanh, bằng không nói không chừng ta đã có thể giết bọn họ, như vậy chắc chắn ta có thể trở thành Thần Thú!
Hạ Na kinh hãi hô lên:
- Huyết Ly tỷ, đó chính là Thần Thú đấy!
Dương Hạo đứng ở bên cạnh cũng liên tục gật đầu, tốt xấu gì hắn cũng là trung tướng của Vân quốc Liên Bang, nhưng dáng vẻ hắn gật đầu thoạt nhìn có hơi ngốc nghếch.
Tô Dương cũng hỏi:
- Ngươi thật sự có thể đối phó Thần Thú rồi sao?
Huyết Ly trợn mắt nhìn Tô Dương:
- Chủ nhân, tốt xấu gì ngươi cũng nên tin ta phần nào chứ?
Người khác nghi ngờ nàng, nàng không quan tâm, nhưng nếu là Tô Dương, nàng rất quan tâm!
Tô Dương gãi đầu một cái, nghi ngờ nói:
- Chẳng lẽ là ta đã đánh giá quá cao thực lực của Thần Thú?
- Có lẽ vậy!
Huyết Ly bất đắc dĩ nói.
- Ban đầu, khi gặp phải con Thần Thú kia ta cũng có hơi sợ... chắc là vì bị chủ nhân tiêm nhiễm... nhưng sau đó nó lại dám phóng hỏa đốt ta, sau khi nó đốt, ta phát hiện vấn đề hình như không phải... ta liền trở ngược lại đuổi giết bọn hắn, bọn hắn liền chạy.
Dương Hạo hít một hơi thật sâu nói:
- Ta cảm thấy ta cần đi ra ngoài một chút, ta có chút không tiêu hóa nổi tin tức này!
Nói xong, Dương Hạo liền chạy ra ngoài!
Hạ Na lôi kéo tay Huyết Ly, kích động nói:
- Huyết Ly tỷ, ngươi thực sự quá lợi hại rồi!
- Ừm, chủ nhân bồi dưỡng thật tốt!
Tô Dương nhẹ nhàng nhịp tay lên tay vịn của ghế. Rất hiển nhiên, hắn cũng có chút khó tiếp thu nổi tin tức này.
Hơn nửa ngày sau, hắn mới nói:
- Không ngờ được, trong lúc không hay không biết, chúng ta đã mạnh như vậy rồi!
- Dường như ta đã hơi đánh giá thấp chính mình, đánh giá cao những Thần cấp Ngự Thú Sư kia.
Nghe được mấy lời này của Tô Dương, Dương trung tướng mới vừa tỉnh hồn lại, từ bên ngoài bước vào đột nhiên lại có xúc động muốn đi ra ngoài giải sầu một lần nữa.
Nhưng hết lần này đến lần khác, Dương Hạo đều không thể nói gì.
Dẫu sao, đây chính là kết quả sau khi chiến đấu chính diện, mà kết quả là, Tô Dương chỉ dùng một con Sủng thú đã đánh lui Tần Long Vân, Hoàng Đế Thanh Loan quốc, Thần cấp Ngự Thú Sư!
Dương Hạo không tin là Huyết Ly khoác lác. Thứ nhất, quả thực Tô Dương từng nhiều lần sáng tạo kỳ tích, khiến đám Liên Bang tướng quân bọn họ nảy sinh một loại mê tín đối với Tô Dương.
Mặc kệ Tô Dương sáng tạo ra kỳ tích gì, bọn họ đều sẽ tin tưởng trước. Mặc kệ Tô Dương nói ra lời “cuồng vọng” gì, dù những lời hào nhoáng ấy có không thực tế thế nào, các cao tầng Liên Bang đều sẽ tin hắn.
Cũng như lần này, hầu hết cao tầng Liên Bang đều tin Tô Dương, cho rằng hắn thật sự có khả năng trong vòng hai năm giúp cho Vân quốc Liên Bang sở hữu chiến lực đỉnh tiêm đối kháng Thanh Loan quốc.
Nếu là những người khác nói như vậy, tuyệt đối sẽ bị mắng chết.
Nhưng chính vì là Tô Dương nói, nên các cao tầng Liên Bang liền có hi vọng.