Quả thực ta chính là Tô tướng quân theo như lời ngươi vừa nói.
Tô Dương bất đắc dĩ nói.
- Nhưng ta cần sửa chữa lại một điểm, ta không phải 300 tuổi, ba mươi tuổi cũng chưa tới.
Thành thật mà nói, bị Tân Tiểu Tiểu cự tuyệt, Tô Dương thật sự có chút không vui. Nhưng sau khi hắn biết được nguyên nhân, chút không vui đó liền tiêu tán.
- Xin lỗi, xin lỗi, Tô tướng quân!
Tần Tiểu Tiểu vội vàng xin lỗi.
- Là ta không đúng, đoán lung tung!
Lúc này, Tần Tiểu Tiểu đã kịp phản ứng. Nàng phát hiện, hình như bản thân đã nói lời không nên nói.
Trước mặt Tần Long Vân, cự tuyệt hôn sự mà hắn đã chỉ định cho nàng. Nếu như Tần Long Vân tức giận, toàn tộc bọn nàng sẽ phải chịu nghiêm phạt!
Hơn nữa, Tô Dương cũng không giống như trong tưởng tượng của nàng. Bây giờ trong lòng nàng khẩn trương muốn chết, sợ hãi muốn chết, xấu hổ muốn chết!
Cung Cầm cười nói:
- Tiểu Tiểu, vậy bây giờ ngươi đã nhìn thấy Tô tướng quân rồi, ngươi có còn muốn cự tuyệt không?
Tần Tiểu Tiểu cúi đầu, trong đầu hoàn toàn rối bời. Khuôn mặt nhỏ nhắn dần dần đỏ ửng, nàng không biết nên trả lời thế nào.
Nếu cự tuyệt, nàng thừa nhận mình cũng thấy luyến tiếc.
Vị Tô tướng quân này chưa đến ba mươi, so với trong tưởng tượng của nàng thì trẻ và anh tuấn hơn nhiều lắm. Không phải nàng mê trai, mà là nàng hiểu rõ, mình không thể cự tuyệt quyết định của Tần Long Vân!
Có thể gả cho một người trẻ trung anh tuấn như thế, thực lực hẳn là tương đối khá nữa, dường như nàng đã may mắn hơn các tỷ muội hoàng tộc phải gả cho đám già cả kia nhiều lắm!
Nhưng bảo nàng trả lời “Ta nguyện ý”, thì nàng vẫn cảm thấy xấu hổ quá.
Cung Cầm nhìn gương mặt đỏ bừng của Tần Tiểu Tiểu, cười nói:
- Không trả lời, xem như ngươi thầm chấp nhận.
Tần Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nhìn sang Cung Cầm, lại vội vã cúi đầu không dám nhìn Tô Dương.
Cung Cầm nhìn Tô Dương hỏi:
- Chuyện này cứ quyết định như vậy nhé?
Tô Dương gật đầu:
- Được rồi!
Thông gia, chỉ cần Tân Tiểu Tiểu không bài xích, vậy là được rồi.
Tình cảm cũng có thể từ từ bồi dưỡng. Nói cái gì mà không có tình cảm không cười, Tô Dương không lập dị như thế. Hắn lại không phải là người tốt gì!
- Vậy là tốt rồi!
Tần Long Vân phân phó nói:
- Trần Hoàn, mang Tiểu Tiểu đi nghỉ ngơi một chút, hình như nàng có hơi ngượng ngùng.
- Vâng, bệ hạ.
Thấy Tần Tiểu Tiểu không tiếp tục làm ra trò gì mất mặt, Tần Long Vân cũng yên tâm. Chỉ cần Tân Tiểu Tiểu dựa theo kế hoạch gả cho Tô Dương, Tần Long Vân cũng sẽ không trách nàng, dẫu sao sau này nàng cũng chính là người của Tô Dương.
Sau khi Tô Dương mang theo Hạ Na rời đi, lại muốn Tần Long Vân cho người dẫn hai người đi đạo Thanh Loan thành. Đương nhiên là Tần Long Vân đồng ý. Hắn lập tức phái Trần Hoàn làm người hướng dẫn.
Cung Cầm đến gặp Tần Tiểu Tiểu. Nhấn mạnh với nàng sứ mệnh của gia tộc, nói cho nàng biết một vài chuyện liên quan đến Tô Dương và Vân quốc Liên Bang, để cho nàng hiểu rõ, Tô Dương có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với Thanh Loan quốc, để Tiểu Tiểu sau này không rối rắm.
Sau khi nghe xong phân tích về Tô Dương, lúc Tân Tiểu Tiểu đi ra hoàng cung, cả người đều ngơ ngác.
Nói cách khác, sau này chồng của nàng không phải là một lão gìa 300 tuổi, không có con cháu lượn quanh đầu gối, càng không có hơn mười người vợ?
Chuyện nàng sợ nhất đã không có!
Tần Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm một hơi, cảm giác dưới chân nhẹ bỗng.
Mới hai mươi tuổi đã sở hữu thực lực chống lại đệ nhất cường giả Thanh Loan quốc. Chuyện này so với Bạch Mã Vương Tử trong giấc mộng của nàng còn gay cấn hơn có được hay không!
Là hôn nhân chính trị, nhưng có thể tìm được một người đàn ông như Tô tướng quân, Tân Tiểu Tiểu cũng nhịn không được cảm thán trong lòng, mình quá may mắn. Còn chuyện Tô Dương đã có một người vợ, nàng cũng biết, nhưng nàng không thèm để ý.
Ngay cả cha nàng cũng có hơn mười người vợ, thì một người vợ đã là rất ít!
- Thật giống như nằm mơ!