Mọi người đều biết, Ngự Thú Sư và đồng cấp Hung thú, hầu như tất thắng! Không có Hung thú có thể chiến đấu đơn độc cùng đồng cấp Ngự Thú Sư, trừ khi thiên phú dị bẩm.
Mẫu thân của Tiểu San lại nhìn phía Tiểu Ngư, cảm xúc còn phức tạp hơn.
Nó đã phát hiện Tiểu Ngư có thực lực Hoàng Cấp cực phẩm, vượt xa Tiểu San mà nó dốc lòng bồi dưỡng.
Tiểu Ngư từ trên cao nhìn xuống phía mẫu thân, cười nhạt:
- Đã lâu không gặp, mẫu thân, thực lực của ngươi vẫn không có bất kỳ tiến bộ nào nhỉ!
Sắc mặt mẫu thân Tiểu Ngư càng thêm khó coi.
Tiểu Ngư nói đúng vào nỗi đau của nó.
Ba trăm năm trước, mẫu thân Tiểu Ngư đi tới Thủy Lam Tinh đã là Đế cấp cực phẩm. Ba trăm năm sau, nó vẫn là Đế cấp cực phẩm! Gông cùm huyết mạch là nỗi đau của mỗi một con Hung thú khi đạt đến huyết mạch đỉnh phong!
- Về sau, ngươi cũng thế thôi!
- Không phải không phải không phải!
Tiểu Ngư lắc đầu.
- Ta với ngươi không giống nhau!
- Ngươi do ta sinh ra, làm sao lại không giống nhau?
Tiểu Ngư mỉm cười, nhìn vào mắt mẫu thân mình tựa như đang nhìn một con ếch ngồi đáy giếng nhưng nó lại không nói thêm gì nữa.
Mẫu thân Tiểu Ngư chỉ có thể khẽ cắn môi, thân thể nâng lên bằng với Tô Dương, nó hỏi:
- Ngươi là Ngự Thú Sư ở đại lục đối diện?
- Đúng vậy!
- Không ngờ thế giới này lại xuất hiện Ngự Thú Sư thực lực như ngươi!
Xa xa, Mỹ Nhân Ngư tộc cường giả rút lui nhìn phía Tô Dương đều hơi nghi hoặc:
- Làm sao bệ hạ không giết những người đó?
- Đúng rồi! Đám người kia quá kiêu ngạo, dám gây rắc rối cho Mỹ Nhân Ngư tộc chúng ta!
- Không giống tính bệ hạ cho lắm!
Tiểu San thổi một ngụm, không hiểu sao lại bắt đầu lo lắng cho mẫu thân mình.
Nàng biết mẫu thân mình tính tình táo bạo, lúc tức giận thì ngay cả con gái ruột thịt của mình đều có thể hạ tử thủ! Bây giờ nếu mẫu thân không trực tiếp ra tay với nhóm Tô Dương thì chỉ có thể nói rằng mẫu thân không nắm chắc có thể chiến thắng.
Nếu chắc chắn, mẫu thân nàng tuyệt đối sẽ không nói một câu thừa thãi nào đối với những kẻ xâm lấn này!
Tô Dương cười nói:
- Ta thiên phú tốt!
Ngữ khí của hắn cực kỳ ung dung, ai cũng có thể cảm nhận được.
- Ngươi muốn ta thay đổi kế hoạch?
- Đúng.
Tô Dương nói.
- Ta dự định ra tay từ Nam Cực, ta đã nắm giữ tình huống Ngự Thú Sư thế giới, ngươi cảm thấy thế nào?
- Nếu như ta không đồng ý thì sao?
- Vậy thì chết đi!
Tô Dương nói không để lại con đường sống nào cả.
Có một số việc không thể nói đùa, càng không thể mạo hiểm.
Nếu như đối phương thật sự muốn làm như vậy, Tô Dương nhất định sẽ đánh chết!
Kể cả Tiểu Ngư cầu xin cũng vô dụng!
Nếu thực sự không được, Tô Dương sẽ không để ý tổn thất một con sủng thú!
Nghe Tô Dương nói, mẫu thân của Tiểu San càng sầm mặt hơn, trong lời nói Tô Dương có ý uy hiếp đã rất rõ ràng. Điều này làm cho nó khó có thể chấp nhận được, từ trước đến giờ nó chưa bao giờ từng nghĩ sẽ bị một thổ dân Thủy Lam Tinh uy hiếp.
Tô Dương hỏi:
- Ngươi nghĩ như thế nào? Có muốn nghe đề nghị của ta hay không?
- Mẫu thân, ngươi đồng ý đi!
Đúng lúc này, Tiểu San mới vừa rời đi chạy tới, nàng khuyên:
- Nếu như dựa theo kế hoạch của ngươi, quốc gia Tô Dương đều sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Mẫu thân của Tiểu San phẫn nộ nhìn Tô Dương, siết quả đấm, bộ ngực tức căng cả lên, không trả lời.
Phía sau Tam Đầu Ma Sa, Đại Địa Bạo Hùng, Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Song Sinh Chi Tử xuất hiện. Bên người Tô Dương mở ra Truyền Tống Môn, Liễu Mộng Vân bước ra.
- Ra tay!
Tô Dương không có nhiều thời gian đàm phán cùng con Kim Lân Mỹ Nhân Ngư như vậy.
Nếu đánh thắng được, tại sao cứ phải đàm phán làm gì?
Đàm phán chỉ là bởi vì nể mặt hai chị em Tiểu Ngư cùng Tiểu San thôi.