Tần Ngưng Sương đau lòng nói:
- Bảo ngươi chăm chỉ tu luyện, ngươi không chịu, bây giờ xong chưa!
Nếu là nữ Ngự Thú Sư thiên tài thật sự, nếu không phải cần thiết, dù là hoàng tộc cũng luyến tiếc gả ra ngoài. Bọn họ sẽ càng muốn kén rể hơn, nhằm lưu lại huyết mạch ưu tú. Và hoàng tộc cũng sẽ có chút tôn trọng ý kiến của các nàng.
- Ngưng Sương tỷ, ta đã như vậy rồi mà ngươi còn nói nói mát!
Tần Ngưng Sương lại hỏi:
- Sao ngươi không hỏi Tằng Tổ lão nhân gia, họ Tô kia là người thế nào?
Tần Tiểu Tiểu lau nước mắt, nhỏ giọng nói:
- Ta nào dám hỏi? Khẩn trương muốn chết, ta vừa nhìn thấy Tằng Tổ lão nhân gia đã cảm thấy áp lực rất lớn!
- Vậy Tằng Tổ lão nhân gia có hỏi ngươi là có nguyện ý gả ra ngoài không?
- Có hỏi qua...
Tần Tiểu Tiểu gật đầu, sau đó lại uất ức nói:
- Nhưng ta có thể nói không sao?
- Halzzl Tân Ngưng Sương nặng nề thở dài một hơi.
- Là ai quyết định hôn sự của ngươi?
- Ừm... hình như là bệ hạt Tần Ngưng Sương hơi kinh ngạc một chút:
- Vậy còn tốt, ít nhất có thể được bệ hạ coi trọng chắc chắn không phải người thường, hoặc là thiếu niên thiên tài, hoặc là ngồi ở vị trí cao!
- Trong Thanh Loan quốc chúng ta có họ Tô nào nổi danh không?
Không có đúng không?
- Quả thực không có...
Quả thực thiên tài họ Tô không được mấy người, mà cũng không nổi danh. Chắc chắn thiên phú của bọn họ sẽ không được Tần Long Vân, Hoàng Đế Thanh Loan quốc coi trọng, còn chính miệng ban hôn!
Tần Tiểu Tiểu thấp giọng nói:
- Theo ta thấy, người kia hơn phân nửa là tuổi tác không nhỏ, thê thiếp thành đàn, con cháu cả sảnh đường, nói không chừng ta vừa đến đó liền có thể làm bà cố nội...
- Ngươi không thể lạc quan chút sao?
- Ngưng Sương tỷ, cái này rất khó!
- Có những tin tức khác không? Biết đâu ta có thể giúp ngươi nghĩ ra người đó là ai?
- Đúng rồi!
Tần Tiểu Tiểu vỗ ót một cái.
- Tằng Tổ đại nhân gọi cái người kia là Tô tướng quân! Trong Thanh Loan quốc chúng ta có tướng quân họ Tô sao? Còn được bệ hạ coi trọng...
Nói đến đây, Tần Tiểu Tiểu chậm rãi cúi đầu, Tô tướng quân, vừa nghe đã giống như một ông già trên trăm tuổi...
Dù sao, ở Thanh Loan quốc, muốn trở thành tướng quân đều phải sở hữu thực lực Hoàng cấp Ngự Thú Sư! Nên chuyện đối phương trên trăm tuổi là rất có khả năng!
- Tô tướng quân?
Ngưng Sương lẩm nhẩm cái tên này, cố gắng nhớ lại họ Tô trong Thanh Loan quốc...
- Ngưng Sương tỷ, ngươi nghĩ ra rồi sao?
- Thật ra ta có nhớ ra một người...
- Ai vậy!
Tần Ngưng Sương nhìn Tần Tiểu Tiểu, nhỏ giọng nói:
- Nói ra, có thể ngươi sẽ khó chịu...
- Ngươi không nói, ta càng khó chịu!
Tần Tiểu Tiểu lâm bầm.
- Thà rằng sớm chết sớm siêu sinh, ta vẫn có thể chấp nhận thực tết
- Thanh Loan quân đoàn có một vị Tô tướng quân, trong khoảng thời gian trước lúc chiến đấu với Thần Phong quốc, biểu hiện của hắn rất anh dũng, còn được bệ hạ ngợi khen!
- Hắn bao lớn? Dáng dấp ra sao?
Tần Tiểu Tiểu không quan tâm đến quốc gia đại sự.
Tần Ngưng Sương chần chờ một chút, chứng kiến biểu tình “ngươi không nói cho ta, ta liền quấn lấy ngươi” kia của Tân Tiểu Tiểu, liền nhỏ giọng nói ra:
- Kỳ thật cũng chưa đến ba trăm...
- 300 tuổi?
- Nhưng người ta là Đế cấp Ngự Thú Sư nha!
Tần Ngưng Sương nói.
- Đế cấp Ngự Thú Sư kỳ quái lắm sao?
- Nếu để cho ngươi thông gia với một lão già 300 tuổi, ngươi có đồng ý không?
- Ách... Không phải ta!
Tần Tiểu Tiểu ủ rũ cụp đầu, cảm giác muốn tuyệt giao với Tần Ngưng Sương.