Trần Hoàn nói:
- Bệ hạ, ta cho rằng, nếu quả thật giống như manh mối mà Ngân Vân tướng quân đã để lại, rằng Ngự Thú Sư thần bí kia là người của Bạch Long hội, ta đoán ngay cả Thần Phong quốc cũng chưa chắc đã biết được sự tồn tại của người này.
- VÌ sao nói như vậy?
- Nếu như Thần Phong quốc biết được sự tồn tại của Ngự Thú Sư thần bí kia, Hoàng Đế Thần Phong quốc sẽ không nhằm ngay lúc trước khi chúng ta lên đường, chạy tới Thanh Loan quốc chúng ta kéo dài thời gian. Nếu như Thần Phong quốc biết được sự tồn tại của Ngự Thú Sư thần bí kia, thời gian bọn họ ở biên cảnh tạo áp lực cho chúng ta đã không kéo dài như vậy...
Từ nguyên soái cảm thấy hứng thú:
- Ngươi nói tiếp!
- Thần Phong Quốc che chở người Bạch Long hội, chỉ là vì muốn chúng ta khó chịu, muốn tạo ra phiền phức, náo động cho Thanh Loan quốc chúng ta, tuyệt đối không phải vì bồi dưỡng cho mình một đối thủ cạnh tranh cường đại!
Trần Hoàn thận trọng nói.
- Ngự Thú Sư thần bí kia đã cường đại như thế, ngay cả bệ hạ cũng không bắt được, như vậy thực lực của hắn không những có thể uy hiếp được Thanh Loan quốc chúng ta, mà còn có thể uy hiếp được cả Thần Phong quốc!
- Điều này có thể sao?
- Vì sao không thể? Hiện tại con Sủng thú kia chỉ là Đế Cấp cực phẩm mà thôi!
Trần Hoàn trầm giọng nói:
- Bệ hạ ngẫm lại mà xem, rốt cuộc con Sủng thú kia có bao nhiêu đáng sợ, không chỉ có thực lực bản thể mạnh mẽ đến quá đáng, còn có thể lôi ra một đội ngũ cả trăm vạn con Hung thú trong thời gian ngắn. Ngự Thú Sư đó không chỉ uy hiếp Thanh Loan quốc chúng ta, kỳ thực, còn uy hiếp rất nhiều quốc gia xung quanh khác. Trong những quốc gia, thế lực gần đây, tuyệt đối không có nơi nào tình nguyện để chung quanh lại xuất hiện thêm một Thần cấp Ngự Thú Sư như vậy nữa!
Tần Long Vân hỏi:
- Ý của ngươi là, rất có thể ngay cả Thần Phong quốc cũng không biết Bạch Long hội có Ngự Thú Sư thần bí đó? Và chúng ta có thể nhân cơ hội này kích động Thần Phong quốc mâu thuẫn với Bạch Long hội?
- Vâng. Nếu như ta là người của Bạch Long hội, khi Bạch Long hội xuất hiện một người có thiên phú như vậy, phản ứng đầu tiên của ta là giấu người này đi.
Tần Long Vân hỏi:
- Nhỡ đâu Thần Phong quốc và Bạch Long hội liên hợp lại đối phó với chúng ta trước thì sao?
Trần Hoàn trả lời:
- Vậy thì liên hợp với các quốc gia chung quanh cùng đối phó Thần Phong quốc, Bạch Long hội!
Tần Long Vân thở dài một hơi:
- Có thể liên hợp được sao?
Trần Hoàn bất đắc dĩ nói:
- Rất khó!
Tần Long Vân:
- Đúng vậy! Rất khó!
Tần Long Vân cùng Trần Hoàn đều trầm mặc.
Một lát sau, Trần Hoàn đột nhiên nói:
- Bệ hạ, kỳ thực trong chuyện này vẫn còn một điểm đáng ngờ mà chúng ta đã bỏ quên!
- Điểm đáng ngờ nào?
- Chính là Ngự Thú Sư thần bí kia có thật sự là người của Bạch Long hội hay không!
Trần Hoàn nói.
- Chúng ta chỉ là dựa trên manh mối Ngân Vân tướng quân để lại, mới cho rằng người ra tay chính là thành viên Bạch Long hội, còn lại không có bất kì chứng cớ nào cả, cũng không biết Ngự Thú Sư thần bí kia tên họ là gì, dáng dấp ra sao... Có khi nào... rất có thể cũng có khả năng này, Ngự Thú Sư thần bí kia không phải là người của Bạch Long hội, hắn đã lừa gạt Ngân Vân tướng quân, cố ý làm cho Ngân Vân tướng quân cho rằng, hắn là người của Bạch Long hội?
Tần Long Vân nghe hàng loạt phân tích như thế, hai mắt sáng lên:
- Còn có chứng cứ nào khác không?
- Nghe binh sĩ bỏ chạy tán loạn nói, Ngự Thú Sư thần bí kia đeo mặt nạ, cố tình che giấu gương mặt.
- Còn nữa không?
Trần Hoàn nói:
- Hung thú Thực vật hệ hung mãnh đó là lần đầu tiên xuất hiện, từ trước đến nay chưa từng có ghi chép nào tương tự!
Trần Hoàn lại nói:
- Theo lý thuyết, một Hung thú đáng sợ như thế, một hành vi man rợ tạo thành thú triều như thế, chỉ cần từng xuất hiện qua, chỉ cần từng có người nhìn thấy, liền không thể nào vô danh được.
- Còn nữa không?