Phái người mang ta đi hoàng cung!
Tướng lĩnh thủ thành vừa thấy được lệnh bài trong tay Tô Dương, liền trực tiếp quỳ xuống.
- Đứng lên, không cần quỳ, trực tiếp dẫn chúng ta đi hoàng cung!
- Vâng, đại nhân, các ngươi đi theo ta!
Vị tướng lĩnh thủ thành kia giao tiếp đơn giản mấy câu liền cung kính mang hai người Tô Dương tiến vào Thanh Loan thành.
- Lệnh bài kia dùng tốt như vậy sao?
Hạ Na tò mò nhìn lệnh bài, lệnh bài màu xanh không biết là dùng kim loại gì đúc thành, bên trên có khắc một con Thanh Loan thần điểu đang vỗ cánh sắp bay lên.
- Tân Long Vân!
- Thanh Loan Điểu lớn lên trông như thế này đúng không?
Hạ Na hiếu kỳ hỏi.
- Có thể cho ta nhìn một chút không?
- Cho!
Tô Dương đưa lệnh bài cho Hạ Na.
Hạ Na muốn cái gì, chỉ cần Tô Dương có, đều cho.
Tướng lĩnh mang Tô Dương tiến vào Thanh Loan thành nghe được mẩu đối thoại giữa hai người, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Hắn đã nhận ra được, hai người này không phải là tâm phúc của bệ hạ bọn họ! Rất có khả năng bối cảnh hai người này không phải hạng thường!
Nghĩ tới đây, hắn ngăn một chiếc xe ngựa hoa lệ lại. Xe ngựa này không được đánh dấu bất kì dấu hiệu gia tộc nào, thoạt nhìn chính là xe của dân thường.
- Người ở bên trong xuống đây, chiếc xe ngựa này tạm thời bị trưng dụng!
Phu đánh ngựa ngừng lại, quay đầu nhìn ra phía sau.
- Phu nhân!
Một người phụ nữ bước ra từ trong xe ngựa, lúc màn xe được xốc lên, đám người Tô Dương có thể thấy được bên trong còn có hai đứa bé.
- Cái kia... người anh em à không cần đâu. Chúng ta không cần ngồi xe, có thể thuận tiện ngắm nhìn Thanh Loan thành hơn!
Tô Dương nhanh chóng hô lên.
Tướng lĩnh thủ thành đáp lại:
- Đại nhân, từ đây đến hoàng cung còn một đoạn đường nữa, với tốc độ này, có thể chúng ta sẽ phải đi khá lâu.
- Không có chuyện gì.
Bắt chủ nhân xe ngựa xuống để cho mình lên. Dưới tình huống bình thường, Tô Dương vẫn không làm được.
- Quân gia, còn có hai vị đại nhân này, xe ngựa tương đối rộng rãi, hay là các ngươi cùng lên đây ngồi đi!
Lúc này, người phụ nữ đang đứng trên xe ngựa chủ động nói.
Tướng lĩnh thủ thành nhìn về phía Tô Dương, Tô Dương cười nói:
- Thế thì xin cảm ơn!
Quả thực xe ngựa rất rộng rãi, Tô Dương cùng Hạ Na ngồi một bên, tướng lĩnh thủ thành và người phụ nữ kia ngồi phía đối diện, hai đứa bé dựa sát vào người mẹ mình, tò mò nhìn ba người còn lại.
Hạ Na lấy ra ba cây kẹo mút, cười hì hì quơ trước mặt hai đứa bé, sau đó bóc vỏ một cây nhét vào miệng mình, hỏi:
- Rất ngọt, muốn ăn không?
Hai đứa bé lại nhìn về phía mẹ chúng nó.
- Muốn ăn không?
Đứa bé nhỏ hơn, khoảng ba tuổi nuốt nước miếng một cái, gật đầu.
- Vậy cứ cầm đi!
Người phụ nữ cười nói:
- Nhớ rõ phải lễ phép.
Đứa bé ba tuổi đưa tay cầm lấy kẹo mút, nói:
- Cảm ơn tỷ tỷ!
- Ngoanl!
Đứa bé còn lại hơi lớn một chút cũng nhận được kẹo mút. Hai đứa bé học theo động tác Hạ Na, bóc vỏ kẹo, nhét kẹo vào trong miệng.
- Rất ngọt!
Hạ Na suy nghĩ một chút, lại lấy ra ba cái kẹo mút, kín đáo đưa cho Tô Dương, người phụ nữ cùng với tướng lĩnh thủ thành kia.
Người phụ nữ và tướng lĩnh lễ phép nhận lấy.
Tô Dương nhìn kẹo mút, trong phút chốc hắn không biết nên xử lý thế nào. Nhưng Hạ Na đã giúp hắn xử lý.
- Hé miệng!
Nhìn kẹo mút gần sát trước mặt, Tô Dương bất đắc dĩ há miệng Ta.
- Ngoan!
Tô Dương ngậm kẹo mút, liếc mắt nhìn Hạ Na. Gần đây cô nhóc này bắt đầu nghịch ngợm lại rồi.
Người phụ nữ tò mò hỏi:
- Hai vị đại nhân, các ngươi là lần đầu tiên tới Thanh Loan thành sao?
- Đúng vậy, lần đầu tiên tới!