Ách Vận Thần Nha đã muốn đầu nhập Tô Dương từ sớm!
Khi thấy các Sủng thú còn lại như Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, Nhân Diện Tri Chu, U Minh Huyễn Ảnh Miêu lấy được nhiều chỗ tốt từ Tô Dương như thế, sao nó có thể nhịn cho được? Sao nó có thể không giật dây để Hạ Na chủ động?
Huống hồ, nó có thể nhìn ra được, Hạ Na có ý với Tô Dương.
Hạ Na đứng trước cửa phòng ngủ Tô Dương, hít sâu một hơi, sau đó mở cửa ra. Nàng tiến vào phòng, đóng cửa lại, đi tới bên giường Tô Dương.
Tô Dương nằm ngửa ở trên giường, nghi hoặc nhìn nàng:
- Có chuyện gì sao?
- Ta ngủ không được, muốn ngủ cùng ngươi!
Nói ra những lời này, Hạ Na cũng nghe được tiếng tim mình đập.
Tô Dương nhìn Hạ Na ôm gối đầu thật chặt, sắc mặt đỏ ửng nóng bừng, cả gương mặt vùi trong gối đầu chỉ lộ ra mái tóc dài, thì nặng nề thở dài một hơi.
Hắn đã nghĩ tới những lời mà Liễu Mộng Vân từng nói với hắn.
Ba mươi giây sau, Hạ Na không được đáp lại, chậm rãi lui về sau một bước. Tô Dương do dự một chút, đưa tay giữ gối đầu nàng lại.
- Hay là đừng đi!
- Ừm!
Trời còn chưa sáng, Tô Dương liền bị động tĩnh người nằm cạnh đánh thức.
Một Ngự Thú Sư như hắn, giấc ngủ luôn rất nông, chỉ cần gió thổi cỏ lay chút thôi cũng sẽ tự động tỉnh lại. Cho dù không mở mắt, hắn cũng biết là Hạ Na bò dậy.
- Không ngủ thêm lát nữa sao?
- Ngủ không được!
- Nằm thêm lát nữa đi!
- Ừm!
Hạ Na lại rụt về ổ chăn.
Tô Dương cùng Hạ Na đợi hai ngày ở cứ điểm Hắc Nguyệt trấn, hai ngày sau hắn liền mang theo Hạ Na trở lại nơi sâu trong Lục Vân sơn mạch. Hai ngày này, Dương Hạo đã đoán được đại khái giữa Tô Dương và Hạ Na xảy ra chuyện gì.
Tô Dương giấu rất sâu, nhưng Hạ Na lại không lừa được lão đặc vụ Dương Hạo!
Ánh mắt Hạ Na cứ dán chặt lên người Tô Dương, nhìn đến đở ra, trên mặt thường xuyên xuất hiện nụ cười khó hiểu... đặc biệt, quá rõ ràng!
Nhưng Dương Hạo chỉ giả bộ cái gì cũng không biết. Có đôi khi, biết nhiều không phải là chuyện tốt. Cho dù biết, cũng phải ra vẻ cái gì cũng không biết.
Huyết Ly đã ở Lục Vân sơn mạch chờ bọn họ.
Tô Dương mang theo Hạ Na tìm giết Hung thú ở Lục Vân sơn mạch, dưới sự trợ giúp của hắn, Ách Vận Thần Nha của Hạ Na đã tăng lên tới Hoàng Cấp thượng phẩm! Thực lực Hạ Na bây giờ đã vượt xa Tô Dương lúc ấy.
Vô tri vô giác, mười ngày trôi qua.
Tô Dương mang theo Huyết Ly, dự định khởi hành đi Thanh Loan thành trước.
- Mang ta đi cùng!
Hạ Na chủ động yêu cầu.
- Ngươi thật sự muốn đi?
- Đương nhiên!
Hạ Na gật đầu.
- Nghe nói Thanh Loan thành rất phồn hoa, ta còn chưa từng đi... Hơn nữa ta cũng muốn xem xem dáng dấp người phụ nữ sẽ thông gia với ngươi là thế nào!
- Ngươi đã muốn đi, ta liền dẫn ngươi đi!
Tô Dương không tiện cự tuyệt.
- Nhưng đến Thanh Loan thành rồi, ngươi phải nghe lời ta, ta cũng không dám hứa chắc Tần Long Vân có táy máy tay chân hay không.
Tô Dương thừa nhận hắn có hơi cẩn thận quá, nhưng cẩn thận một chút sẽ không sai.
- Ta sẽ ngoan ngoãn!
- Ừm!
Thuấn di một cái, hai người biến mất khỏi ở Lục Vân sơn mạch.
Khi Tô Dương đến gần Thanh Loan quốc, liền triệu hồi ra Bạo Phong Chi Ưng. Hắn bay hai ngày, rốt cuộc cũng đến được Thanh Loan thành. Trở thành thủ đô của Thanh Loan quốc, Thanh Loan thành huy hoàng hơn thủ đô của Vân quốc Liên Bang nhiều lắm.
Đáp xuống nơi cách Thanh Loan thành tầm 2 km, Tô Dương mang theo Hạ Na đi tới trước cửa thành. Hai người bọn họ vừa xuất hiện, liền hấp dẫn sự chú ý của binh lính thủ thành..
Tô Dương cùng Hạ Na thực sự quá chói mắt, trên người bọn họ luôn tản ra uy thế đáng sợ, người chung quanh đều sẽ tự động nhường ra cho bọn họ một lối đi.
Tướng lĩnh thủ thành đi tới, còn chưa mở lời, Tô Dương đã lấy ra một lệnh bài màu xanh.