Tô công tử, ngày mai ngươi muốn đi nhập ngũ à?
- Không, nếu như ta muốn nhập ngũ nhất định phải được gia tộc cho phép!
Nhập ngũ?
Giúp đánh Vân quốc Liên Bang?
Đây là không thể. Tô Dương cũng không hứng thú làm kẻ Vô Gian Đạo.
- Quanh Ma Hùng thành còn có vài nơi thắng cảnh, có cần ngày mai ta dẫn ngươi đi hay không?
- Không cần, có khi phải chờ quân đội Phượng tướng quân đến Ma Hùng thành ta mới có thể đi vào điểm dung hợp không gian!
Tô Dương từ chối, hắn phát hiện Từ Hàm không nhận tinh hạch hình như là có ý khác, bây giờ hắn là người đã có gia đình, đại mỹ nữ bên cạnh cũng không ít, cô nương Từ Hàm này hắn cần phải từ chối.
- Khả năng ngày mai ta phải về gia tộc một chuyến xem gia tộc có cho phép ta tòng quân hoặc là có phương pháp khác để cho ta có thể đến thế giới khác đi dạo không.
- ỒI Giọng nói Từ Hàm tràn đầy thất vọng.
Nàng nhìn Tô Dương bước vào khách sạn, trong lòng không nhịn được thở dài. Trên đường về nhà, nàng sờ sờ tinh hạch trong túi mới cảm giác an ủi hơn, nhưng rất nhanh nàng đã dừng bước, nhìn phía khách sạn, trong túi có thêm một viên tinh hạch!
Nửa đêm, bầu trời không trăng không sao, đưa tay không nhìn thấy năm ngón, nằm trên giường khách sạn Tô Dương đột nhiên mở mắt. Trong nháy mắt, hắn xuất hiện ở mái nhà Thành Chủ Phủ đại lâu Hắc Hùng thành. Năng lượng linh hồn khuếch tán, hắn phong tỏa lại một trong hai vị Vương Giả cấp cường giả bên trong Hắc Hùng thành, ở phụ cận Thành Chủ Phủ, một vị khác ở tại xóm nghèo Hắc Hùng thành.
Từ Hàm nói, Hắc Hùng thành chỉ có một vị Vương Giả cấp cường giả, đó chính là thành chủ Lý Khuê nhưng hiển nhiên, nàng nói sai! Hắc Hùng thành còn có một vị Vương Giả cấp cường giả ẩn núp.
Tô Dương là không thèm để ý vì sao đối phương ẩn giấu, mục tiêu của hắn vô cùng rõ ràng!
Tô Dương triệu hồi ra Thất Thải Mê Huyễn Điệp, thuấn di mấy cái lần vào một cái sân hoa lệ. Trong nháy mắt, thành chủ Lý Khuê bên trong phòng ngủ chính cũng đã bị thôi miên.
Tô Dương tiến vào phòng, chậm rãi đóng cửa lại, Lý Khuê mặc đồ ngủ hai mắt vô thần đi tới trước mặt hắn. Đế cấp Thất Thải Mê Huyễn Điệp thôi miên một Vương Giả cấp cường giả quả thực dễ dàng.
- Ngươi chính là Hắc Hùng thành thành chủ Lý Khuê?
- Đúng!
- Phượng Vũ đại tướng quân suất lĩnh Hỏa Phượng quân đoàn đại khái lúc nào sẽ đến Hắc Hùng thành?
Vấn đề này liên quan đến cơ mật quân sự Thanh Loan quốc, Từ Hàm không biết được. Toàn bộ Hắc Hùng thành người có khả năng biết nhất chính là thành chủ Lý Khuê. Hắn là thành chủ Hắc Hùng thành, nhất định phải phụ trách công tác tiếp ứng mười vạn Hỏa Phượng quân đoàn.
- Đại khái nửa tháng sau!
- Đi theo lộ tuyến nào?
Chờ Lý Khuê đưa ra đường hành quân đại thể của Hỏa Phượng quân đoàn, Tô Dương cũng không giết hắn mà bảo hắn đi vào ngủ.
Nhìn hình ảnh, Tô Dương thoả mãn gật đầu, biến mất. Chờ đến khi hắn xuất hiện lại thì đã ở trong phòng làm việc Từ nguyên soái.
Sau nửa đêm, Tổng quân bộ vẫn đèn đuốc sáng trưng. Từ nguyên soái ngồi trên ghế sa lon, thấy Tô Dương cũng không kinh ngạc.
Hắn cũng đã quen rồi.
- Tô tướng quân, như thế nào rồi?
- Sự tình rất tệ!
Tô Dương nói sự tình rất tệ, vậy chắc chắn là tệ thật!
- Thông báo mở hội nghị, thời gian mười phút sau!
Từ nguyên soái hét lớn về phía cửa phòng làm việc.
- Vâng Từ nguyên soái!
Ngoài cửa thư ký phó quan chạy ra ngoài.
Mười phút sau, cao tầng Liên Bang chỉnh tề ngồi trong phòng họp.
Báo cáo đơn giản một lần về Thanh Loan quốc, toàn bộ cao tầng Liên Bang đều sôi trào.
Dù đã sớm dự tính xấu nhất nhưng đến khi chính tai nghe nói Thanh Loan quốc dự định xâm lấn Thủy Lam Tinh, bắt toàn bộ Ngự Thú Sư Bạch Kim cấp trở xuống cùng bình dân làm nô lệ thì bọn hắn cũng đều phẫn nộ.
- Ẩm!
Một vị trung tướng hung hăng vỗ bàn một cái:
- Thanh Loan quốc khinh người quá đáng, Vân quốc Liên Bang chúng ta tuyệt đối không khuất phục, tử chiến đến cùng!