Lực Huyết Ly mong đợi nhìn Tô Dương. Tô Dương vươn tay, đè lên trán Huyết Ly:
- Nhắm mắt lại!
- Được!
Thanh âm Huyết Ly ngọt ngào như làm nũng. Mặc Y bĩu môi, quay đầu, không muốn xem nó.
"Hệ thống, sử dụng thẻ phục chế kỹ năng Sủng thú, phục chế Thiên phú Thần Thoại Cấp Cự Linh Chi Thân của Tam Đầu Ma Sa cho Địa Ngục Huyết Đằng Hoa!"
“Đinh! Sủng thú Địa Ngục Huyết Đằng Hoa của ngươi nhận được Thiên phú Thần Thoại Cấp Cự Linh Chi Thân! "
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa là Sủng thú dây leo Thực vật hệ, hình thể đã cực kỳ khoa trương, Tô Dương lại cho Địa Ngục Huyết Đằng Hoa thiên phú Cự Linh Chi Thân, bản thể của nó sẽ trở nên to lớn hơn.
Đối với Địa Ngục Huyết Đằng Hoa mà nói, hình thể lớn liền đồng nghĩa với lực phòng ngự tăng lên, lực lượng càng mạnh thì lực phá hoại càng khủng bố. Còn về độ linh hoạt của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa thì Tô Dương cũng không lo lắng.
Dù sao nó sở hữu thiên phú Thần Thoại Cấp Đại Địa Chúc Phúc, không phải sao.
- Cảm giác thế nào?
- Thật là đói!
Huyết Ly xoa nhẹ cái bụng nói.
- Đói là được rồi!
Tô Dương cười cười.
- Mấy ngày gần đây, lượng cơm của ngươi càng nhiều thì bản thể của ngươi cũng sẽ trở nên càng to lớn hơn.
- Thật vậy chăng?
Huyết Ly vui vẻ nói.
Rất hiển nhiên, nó cũng biết, bản thể khổng lồ sẽ mang đến chỗ tốt gì cho nó.
- Đương nhiên là thật!
- Cảm ơn chủ nhân!
Thiên phú của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa cực kỳ xa hoa. Thiên phú Thần Thoại Cấp có mười ba cái, đã sắp vượt qua con Tịch Diệt Phượng Hoàng năm đó rồi.
Tô Dương để Huyết Ly ở lại Lục Vân sơn mạch. Hắn định thừa dịp thời gian quý giá này phát tán phấn hoa của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa vào bên trong Lục Vân sơn mạch.
Trong trận chiến này, địch nhân cũng không quá khó nhằn như hắn tưởng tượng. Hắn cảm giác mình còn có thể tiếp tục chiến đấu.
ỗ Thủy Lam Tinh, thực lực của hắn đã vượt xa tất cả mọi người, không ai có thể địch lại hắn. Nhưng ở Ngự Thú Sư đại thế giới, đẳng cấp bây giờ của hắn chỉ có thể coi là cường giả xưng bá một phương. Còn chưa được tính là cao thủ hàng đầu.
Điều này làm cho Tô Dương thập phần khó chịu.
Lại thêm việc Vân quốc Liên Bang gặp phải nguy hiểm, làm cho hắn cảm nhận được một ít áp lực. Cả người đều nhiệt huyết muốn sớm tăng lên thực lực. Hắn bây giờ không quản chế Huyết Ly mà để nó tùy ý hoạt động tự do.
Thả cho Sủng thú của mình tự do hành động, liền đồng nghĩa với việc tự làm suy yếu sức chiến đấu của mình. Sủng thú một ngày ly khai phạm vi cảm ứng của Ngự Thú Sư rất có thể sẽ tuỳ tiện công kích những sinh vật khác, gây phiền toái cho Ngự Thú Sư.
Về lâu dài, độ trung thành có khả năng giảm bớt.
Bởi vì không nghe được mệnh lệnh của Ngự Thú Sư, chúng nó còn có thể tuỳ tiện hành động, nói không chừng còn bị lạc đường. Nếu độ trung thành của Sủng thú không cao, có khi còn lẩn trốn chủ nhân mình.
Nhưng Tô Dương không giống vậy.
Hắn không sợ Địa Ngục Huyết Đằng Hoa giảm độ trung thành, càng không sợ Địa Ngục Huyết Đằng Hoa xằng bậy. Hắn chính là muốn Địa Ngục Huyết Đằng Hoa xằng bậy.
Còn như vấn đề lạc đường, Tô Dương cũng không sợ. Bạo Phong Chi Ưng có thể mang theo hắn cấp tốc cảm ứng được vị trí của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa.
Ngay lúc Tô Dương ở Lục Vân sơn mạch săn bắn, tại Hắc Nguyệt trấn, Dương Hạo cùng mười bốn gã cao thủ Liên Bang, kể cả Giai Tư, Hạ Na hai nàng cùng nhau mỡ cuộc họp nhỏ.
Trong phòng họp dưới tầng hầm ngầm, bầu không khí có chút kiềm nén.
Trải qua mấy ngày huấn luyện, bọn họ cũng đại khái hiểu được ngôn ngữ Thanh Loan quốc. Sau khi ra ngoài thám thính tình báo, trở về bọn họ liền nhận được tin tức xấu đến không thể xấu hơn.
- Sự thực đúng như lời của Tô tướng quân, tình huống Vân quốc liên bang chúng ta không mấy lạc quan!
Dương Hạo trầm giọng nói.
- Tại thế giới này, Ngự Thú Sư thực sự quá cường đại, vượt xa Vân quốc Liên Bang. Các thế lực của thế giới này, đối với sinh vật có trí khôn của Tân Thế Giới cũng cực kỳ không hữu hảo, Thanh Loan quốc còn đang chiêu mộ quân viễn chinh, điều khiển Hỏa Phượng quân đoàn dẫn dắt quân viễn chinh tiến nhập Tân Thế Giới, bắt chúng ta làm nô lệ.