Đại tướng quân của Hỏa Phượng quân đoàn chính là Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư, trong quân đoàn ấy, Đế cấp Ngự Thú Sư lại không chỉ có một người... Hỏa Phượng quân đoàn tất cả đều là Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư.
Dương Hạo khẽ nói:
- Một quân đoàn tinh nhuệ của bọn họ là có thể ung dung càn quét cả Vân quốc Liên Bang... Bọn họ thậm chí còn có Thần cấp Ngự Thú Sư, có thể khống chế Thần Thú.
Toàn bộ phòng họp, bầu không khí cực kỳ kiềm nén.
Đang ngồi ở đây đều là trung thượng tầng của Vân quốc Liên Bang, cũng rất rõ ràng Vân quốc Liên Bang rốt cuộc có bao nhiêu binh lực cùng thực lực. Cũng bởi vì quá rõ, bọn họ mới có cảm giác uể oải.
Thấy bầu không khí trầm trọng như vậy, Hạ Na lên tiếng.
- Các ngươi đừng như vậy chứ! Thanh Loan quốc xác thực mạnh mẽ, cái thế giới này cũng quả thật rất lợi hại nhưng chúng ta có Tô tướng quân mà. Tô tướng quân nói, hắn sẽ đi ngăn chặn Hỏa Phượng quân đoàn.
- Nhưng là, Hỏa Phượng quân đoàn sở hữu không chỉ một vị Đế cấp Ngự Thú Sư, còn có một vị Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư. Dù Tô tướng quân có thể cầm chân bọn họ, nhưng cũng không thể giữ quá lâu.
Dương Hạo mím môi một cái.
- Hơn nữa đối phương có Thần cấp Ngự Thú Sư, Tô tướng quân gặp uy hiếp quá lớn.
Hạ Na nghiêm túc nói:
- Các ngươi phải có lòng tin vào Tô tướng quân!
Dương Hạo cười khổ nói:
- Hạ tướng quân, chúng ta rất có lòng tin với Tô tướng quân.
Chúng ta đều tin rằng Tô tướng quân sau này sẽ trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, nhưng bây giờ thời gian không kịp.
- Các ngươi vẫn là quá bảo thủ rồi, còn chưa đủ tin tưởng Tô tướng quân!
Hạ Na bất mãn nói.
- Ta nói cho các ngươi biết, chỉ cần Tô tướng quân chưa nói cuộc chiến này không đánh được, chỉ cần Tô tướng quân dám chủ động ra tay, chúng ta liền nhất định có thể thắng.
Dương Hạo cũng không biết nên nói chuyện với Hạ Na như thế nào.
Hắn hoàn toàn nhìn ra được, Hạ Na chính là fan cuồng của Tô tướng quân, hơn nữa còn là loại cuồng nhiệt đến mê tín.
- Hạ tướng quân, ta biết ngươi rất sùng bái Tô tướng quân!
- Không phải vấn đề sùng bái!
Hạ Na cắt ngang lời Dương Hạo.
- Mà là bởi vì ta tin tưởng Tô tướng quân, cũng biết tính cách của hắn. Các ngươi đừng xem Tô tướng quân dường như không sợ trời không sợ đất, dám đè cả thú hoàng ra đánh, dám hủy cả một quốc gia...
Giai Tư yên lặng cúi đầu, nàng cảm giác mình có bị mạo phạm.
- Giai Tư tỷ tỷ, ngươi đừng sinh khí, ta chính là lấy ví dụ!
Hạ Na xoay người lại tiếp tục nói:
- Kỳ thực Tô tướng quân rất sợ chết, không có niềm tin tuyệt đối, hắn nhất định sẽ không làm. Chỉ cần hắn dám ra tay, thì khả năng cao sẽ thành công. Chúng ta có thể lớn mật tưởng tượng một chút, tỷ như Tô tướng quân đem Hỏa Phượng quân đoàn toàn diệt, thành công hấp dẫn sự chú ý của Thanh Loan quốc, vậy Vân quốc Liên Bang chúng ta có thể tạm thời an toàn. Các ngươi đại khái có thể tin tưởng Tô tướng quân, tin tưởng năng lực cùng thực lực của hắn.
- Được rồi!
Dương Hạo suy nghĩ một chút nói:
- Quả thật là ta có chút thất thố, vẫn còn chưa khai chiến, ta không có lý do gì mà ủ rũ.
- Đúng vậy, chính là cái đạo lý này!
Hạ Na cười nói.
Chờ hội nghị kết thúc, Giai Tư cười nói:
- Hạ Na, ngươi vừa rồi nói xấu Tô Dương.
- Ta có sao?
- Có!
Hạ Na hơi chút ngẫm lại một chút, sắc mặt liền cứng lại rồi.
- Giai Tư tỷ tỷ, ta là khen Tô tướng quân!
- Khen Tô tướng quân, liền nói hắn rất sợ chết?
Giai Tư bỡn cợt cười nói:
- Phương thức khen người này thật đúng là đặc biệt, đợi Tô tướng quân trở về, ta liền nói cho Tô tướng quân biết ngươi đã khen hắn như thế nào!
- Ý của ta là, Tô tướng quân bày mưu rồi hành động, thành thục ổn trọng, không làm chuyện chưa nắm chắc, có phong độ của một đại tướng!
- Tô tướng quân sẽ tin sao?
- Giai Tư tỷ tỷ!
Hạ Na lôi kéo cánh tay Giai Tư làm nũng nói.