Tiểu Tiểu, đừng cười nữa, nhìn ngươi chẳng khác nào đồ mê trai!
Tần Ngưng Sương thật sự nhìn không nổi nữa.
Nàng còn nhớ rõ, mấy ngày hôm trước Tần Tiểu Tiểu còn ôm nàng khóc nhè. Mà bây giờ, Tân Tiểu Tiểu ngồi ở trên giường, chỉ cần nhắc tới Tô Dương, đang ôm gối cũng có thể cười ngây ngô...
cộng thêm phong tình khi mới trở thành một người phụ nữ, khiến cho cả người Tần Tiểu Tiểu tràn đầy một loại mị lực khác.
- Có sao?
Tân Ngưng Sương khẳng định nói:
- Tuyệt đối là mê trai!
- Ta chỉ là muốn cười, muốn cười thôi!
Tần Tiểu Tiểu không hề để ý đến lời trêu chọc của Tân Ngưng Sương.
- Ngươi thật đúng là!
Tần Ngưng Sương cũng không biết nên nói gì nữa.
Nhìn Tần Tiểu Tiểu hạnh phúc, Tần Ngưng Sương thật sự vui thay cho nàng, nhưng nụ cười trên mặt nàng sáng lạn quá mức, khiến Tân Ngưng Sương cảm thấy chói mắt. Tần Ngưng Sương cũng có chút ghen tỵ, mới nhịn không được muốn đả kích Tần Tiểu Tiểu một chút.
- Tiểu Tiểu, người kia của ngươi cùng với Hạ Na bên người hắn, có phải là có cái đó hay không?
Nghe Tân Ngưng Sương nhắc tới Hạ Na, nụ cười trên mặt Tần Tiểu Tiểu rốt cuộc cũng chậm rãi thu lại. Nàng hơi nhíu mày, nhưng ba giây sau lại nổ nụ cười.
- Đúng vậy.
- Vậy ngươi còn cười được?
- Sao lại không thể?
Tần Tiểu Tiểu vui vẻ nói:
- Lại nói tiếp, biết đâu là ta được lợi, vì Hạ Na còn quen Tô Dương sớm hơn cả ta!
Tần Ngưng Sương cảm thấy, Tần Tiểu Tiểu có hơi lạc quan quá.
- Không ghen tỵ sao?
- Ghen tỵ thì có gì tốt.
Tần Tiểu Tiểu hỏi, lại nói:
- Thỉnh thoảng sẽ có chút không vui, nhưng ta nghĩ lại về mẫu thân ta, nghĩ lại về cha ta, liền không có cảm giác gì nữa. Tô Dương là một người lợi hại như thế, cưới nhiều mấy cô vợ không phải rất bình thường sao?
Thật đúng là!
Lý do của Tần Tiểu Tiểu, Tân Ngưng Sương cũng không thể phản bác.
- Nghe nói Tô Dương kia còn có một người vợ?
- Một người vợ đã rất ít, ta là vợ lẽ.
Tần Tiểu Tiểu đắc ý nói tiếp:
- Ta là người vợ thứ hai của hắn!
- Tô Dương có nói cho ngươi, người vợ kia có dễ ở chung không?
- Chắc là cũng dễ ở chung.
Tần Tiểu Tiểu nhếch miệng.
- Hạ Na tỷ vẫn đang ở bên cạnh Tô Dương còn không sao. Tô tướng quân còn nói với ta, hắn cưới ta là được sự đồng ý của vợ cả.
- Được rồi!
Tần Ngưng Sương gật đầu.
Nếu như cô vợ cả kia có thể bỏ qua cho Hạ Na, vậy khẳng định cũng có thể dễ dàng tha thứ cho Tần Tiểu Tiểu.
- Tiểu Tiểu, rốt cuộc Tô tướng quân kia là người nơi nào thế?
Tần Tiểu Tiểu ôm thật chặt gối đầu, khẽ vẫy tay với Tần Ngưng Sương, Tần Ngưng Sương lập tức hiểu ý, kề sát lỗ tai qua.
Tần Ngưng Sương chỉ nghe Tiểu Tiểu nhẹ giọng nói bên tai nàng rằng:
- Xin lỗi, Ngưng Sương tỷ, đó là cơ mật, ta không thể nói cho ngươi biết...
Nhìn nụ cười giảo hoạt trên gương mặt Tần Tiểu Tiểu, Tần Ngưng Sương tức giận đến nỗi đè nàng xuống giường!
- Ha ha ha... Không muốn...
Tô Dương từ bên ngoài trở về, đẩy cửa bước vào, đúng lúc thấy Tần Ngưng Sương và Tần Tiểu Tiểu đang náo loạn.
- Ngưng Sương tỷ, buông tha ta... đừng chọc lét ta!
Sau khi đi vào, Tô Dương đúng dịp nhìn thấy hai bên quần áo xốc xếch, mà Tiểu Tiểu thì tóc tai rối bời, khóe mắt cười chảy cả nước mắt, bị Tân Ngưng Sương hoàn toàn áp chế.
Tô Dương hơi sửng sốt một chút!
- Cứu mạng! Ngưng Sương tỷ ăn hiếp ta! Giúp ta dạy dỗ nàng!
Tô Dương nhẹ nhàng khép cửa lại, quay đầu liền đi ra ngoài.
Mới vừa đi được một bước, Tô Dương liền vỗ lên ót:
- Ta chạy cái gì? Đó là vợ của ta!
Bên trong căn phòng, Tân Ngưng Sương nhìn Tần Tiểu Tiểu, trên gương mặt Tần Tiểu Tiểu lộ vẻ tuyệt vọng sợ hãi!