Tô Dương trả lời:
- Ta xuất thân dân thường, gia tộc bọn ta mấy đời là con một, ta không có con trai con gái. Vân quốc Liên Bang chúng ta cũng không lớn, không bằng Thanh Loan quốc các ngươi, nhân khẩu rất nhiều.
Tần Long Vân mím môi một cái.
Hắn hơn bốn trăm tuổi, có hơn bốn mươi con trai con gái... Nếu như tính luôn con cháu đời sau, tính cả thân tộc...
- Khốn kiếp! Ngươi đang uy hiếp bệ hạ sao?
Một vị Đế Cấp Ngự Thú Sư phẫn nộ đứng dậy.
Tô Dương không phản ứng với vị Đế cấp Ngự Thú Sư kia, mà là nhìn về phía Tân Long Vân.
Tần Long Vân tức giận nói:
- Im ngay! Chỗ này không đến lượt ngươi nói chuyện, lui xuống cho ta!
- Nhưng mà, bệ hạ...
- Không nhưng nhị gì cả! Cút xa một chút cho ta!
Vị Đế cấp Ngự Thú Sư kia tức giận bất bình cúi đầu.
Tô Dương nở nụ cười, để độ hai hàng răng trắng tinh:
- Sao có thể nói là ta đang uy hiếp bệ hạ các ngươi chứ, rõ ràng là chúng ta đang đàm phán nha!
Lúc này, Trần Hoàn bên người Tần Long Vân cũng gật đầu nói:
- Đúng vậy, chúng ta đang đàm phán, chính là đang đàm phán!
Uy hiếp, thật khó nghe?
Đàm phán, nghe có vẻ chính thức nhiều hơn!
Trần Hoàn biết Tần Long Vân đang cố kỵ điều gì.
Tần Long Vân nhà lớn nghiệp lớn, gánh vác sự hưng suy của Thanh Loan quốc, gánh vác trách nhiệm gia tộc, không phải hắn muốn khai chiến với ai là có thể khai chiến với kẻ đó, nhất là cái loại điên cuồng, không cố kỵ gì mà cũng chẳng phải bận tâm gì.
Tần Long Vân hắng giọng một cái, nói:
- Tô Dương, Ngự Thú Sư đại thế giới có quy tắc, Thần cấp Ngự Thú Sư không được tùy ý tàn sát dân thường, không thể tùy ý nhúng tay vào phân tranh giữa các thế lực...
Tô Dương phẩy tay một cái, nói:
- Ta không phải người của Ngự Thú Sư đại thế giới, coi như ta là người của Ngự Thú Sư đại thế giới, ta cũng chỉ là một người mới... Người mới, cái gì cũng không hiểu!
Ai cũng nghe ra được, Tô Dương nói ra nói vào như thế đều là đang nói cho Tần Long Vân biết: Cút con mẹ nó cái quy tắc ấy đi!
Ông đây không biết! Cho dù biết, cũng không hiểu!
Tần Long Vân nhìn sang Trần Hoàn, gặp phải Tô Dương, trong thời gian ngắn hắn thật sự không biết phải ứng đối ra sao, bàn tay hắn trong tay áo khẽ siết chặt lại, sau đó từ từ buông ra.
Hắn biết, con Sủng thú Thực vật hệ kia của Tô Dương không ở bên người mà là ở dưới đất, dù là như thế, hắn cũng không hoàn toàn nắm chắc có thể giết chết Tô Dương. Tạm thời, hai bên đều không làm gì được nhau.
Trần Hoàn thấy Tần Long Vân nhìn về phía mình, cũng biết hắn đang khó xử. Kỳ thực, Trần Hoàn cũng không dám nói Tân Long Vân nên làm cái gì bây giờ.
- Bệ hạ, hay là mọi người đều lùi lại một bước, ngày mai trao đổi lần nữa?
Tần Long Vân nhìn về phía Tô Dương, Tô Dương gật đầu:
- Vậy ta cho bệ hạ thể diện, ngày mai ta ở đây chờ bệ hạ.
- Được.
Sau khi nói xong, Tần Long Vân liền dẫn người rời đi.
Chờ Tần Long Vân biến mất rồi, Tô Dương bĩu môi, thuận tay lấy ra một ngôi nhà, trực tiếp bước vào trong. Ngày hôm nay, hắn sẽ tạm thời đợi ở đây.
Việc Tần Long Vân phát hiện ra thân phận của hắn hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, nhưng sau khi Địa Ngục Huyết Đằng Hoa giao thủ với Thanh Loan Điểu, thăm dò được thực lực tổng thể của Thần Thú, thì Tô Dương không quá lo lắng nữa.
Nói một cách nghiêm túc, sức uy hiếp của Thần cấp Ngự Thú Sư đã vượt xa đầu đạn hạt nhân ở Thủy Lam Tinh trước khi đại tai biến xảy ra, nếu như hai bên đều có Thần cấp Ngự Thú Sư, cả hai bên đều sẽ sợ ném chuột vỡ đồ.
Tô Dương đại khái có thể khẳng định, trước khi Tần Long Vân giết chết được hắn, sẽ không ra tay với Thủy Lam Tinh.
Nếu như Tần Long Vân khá lý trí, còn lại, chính là bàn điều kiện.
Chỉ cần điều kiện của Tần Long Vân không quá đáng, Tô Dương cũng không ngại bằng lòng hắn.