Hắc Nguyệt trấn, Hạ Na nghe Tô Dương đơn giản nói rõ mọi chuyện, cả người đều ngẩn ra:
- Vậy là chúng ta đàm phán hòa bình, không đánh nhau nữa?
- Tạm thời không đánh nữa!
Hạ Na không thể tin được hỏi:
- Chuyện ngươi giết Hỏa Phượng quân đoàn, giết Phượng Vũ cứ bỏ qua như vậy hả?
- Tạm thời bỏ qua, chắc ý của Tần Long Vân là như thế.
- Làm sao có khả năng?
- Không có gì là không thể!
Dương Hạo ở bên cạnh lên tiếng:
- Có đôi khi, Hỏa Phượng quân đoàn mười vạn người trong mắt đám đại nhân chỉ là con số mà thôi, chuyện bọn họ cần cân nhắc tính toán phức tạp hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, bọn họ không thể vì mối thù cá nhân mà làm hỏng toàn bộ đại cục.
- Ta cứ cảm thấy họ Tần kia không có ý tốt!
Dương Hạo cũng nói:
- Lời của Hạ tướng quân không phải là không có lý, khó đảm bảo cái tên đó sẽ không âm thầm hạ thủ.
Tô Dương khoát tay nói:
- Ta đã hiểu, ta sẽ cẩn thận, chỉ cần ta không gặp chuyện không may, Tần Long Vân cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Thấy Tô Dương nắm chắc như thế, Hạ Na cùng Dương Hạo đều không nói gì nữa.
Bọn họ đều biết, đàm phán hòa bình tuyệt đối có lợi đối với Tô Dương và Vân quốc Liên Bang. Càng tiếp tục kéo dài, Tô Dương sẽ càng mạnh mẽ. Đến lúc đó, cho dù Thanh Loan quốc muốn đổi ý, cũng không dám.
Rất nhanh, Hạ Na lại chuyển lực chú ý đến một chuyện khác:
- Tô tướng quân thật sự muốn cưới phụ nữ hoàng tộc Thanh Loan quốc?
Tô Dương mặt không thay đổi gật đầu:
- Có lẽ vậy!
- Ngươi có nói với Mộng Vân tỷ chưa?
- Rồi.
- Nàng đồng ý?
- Đồng ý!
Hạ Na bĩu môi ngồi xuống một bên, rõ ràng là tâm trạng không được tốt lắm.
- Được rồi, mọi chuyện cứ quyết định vậy đi.
Tô Dương nói tiếp:
- Ta đã bảo Huyết Ly thu hồi các thuộc hạ lại, tạm thời không thể phát sinh xung đột với Thanh Loan quốc!
- Đã biết!
Tô Dương nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Na, bảo:
- Ngươi xem ngươi kìa, trông chẳng có vẻ gì là cao hứng cả.
Chẳng lẽ ngươi thật sự cảm thấy, Vân quốc Liên Bang nên đánh nhau với Thanh Loan quốc mới tốt sao?
- Dĩ nhiên không phải!
Hạ Na kéo tay Tô Dương ra, nói:
- Có ai thích chiến tranh mỗi ngày đâu?
Chỉ có người từng trải qua chiến loạn, mới thật sự hiểu được chỗ đáng quý của hòa bình.
- Được rồi, mọi người nghỉ ngơi chút đi, gần đây cũng làm việc cực khổ rồi.
- Ùm!
Buổi tối, Hạ Na mặc bộ đồ ngủ hình con gấu, ngồi trong phòng của mình, nhìn sao bên ngoài cửa sổ đến xuất thần.
Ngồi mãi đến tận khi rạng sáng, nàng mới ôm gối đầu, rón rén đẩy cửa phòng ra, đi về phía phòng Tô Dương.
"Đúng vậy, chính là như vậy, đẩy cửa ra, trực tiếp đi vào là tốt rồi!"
"Không phải sợ, phải dũng cảm bước ra bước đầu tiên!"
"Nếu Liễu Mộng Vân đã đồng ý cho Tô Dương cưới người phụ nữ khác, nhất định cũng sẽ đồng ý để ngươi theo Tô Dương!"
"Tần gia người ta còn có thể ngủ, dựa vào cái gì mà ngươi lại không được?"
"Dũng cảm đẩy ra cánh cửa này, bước ra bước này, ngươi sẽ phát hiện thế giới mới!"
Trong cơ thể Hạ Na, Ách Vận Thần Nha hiếm khi không gọi Hạ Na là nữ nhân ngu xuẩn, hiếm khi không đả kích, sỉ nhục Hạ Na, mà là lớn tiếng cổ động Hạ Na nỗ lực lên!
"Bên người Tô Dương đại nhân không thiếu phụ nữ, ngươi đã không còn khả năng rời đi từ lâu, chiếm giữ hắn càng sớm, ấn tượng của hắn đối với ngươi càng sâu sắc!"
"Ngươi không thể đợi thêm, chờ đợi chỉ dẫn đến diệt vong, ngươi chờ đợi thêm nữa, chờ đến khi phụ nữ bên cạnh hắn nhiều rồi, nói không chừng ngươi sẽ thành có cũng được mà không có cũng không sao!"
"Nỗ lực lên, Hạ Na!"
"Ngươi có thể làm được!"