Tô Dương gật đầu.
Lục Vân sơn mạch ngang bảy quốc gia, trong vòng tám ngày Tô Dương không thăm dò được bao nhiêu. Bên trong dãy núi nguy cơ tứ phía, có số lượng lớn Hung thú, mấy ngày ngắn ngủi hắn đã tìm được hơn mười Hoàng Cấp Hung thú, hai con Đế cấp Hung thú. Kể cả là Liên Bang tinh nhuệ cũng có thể bị Hung thú giết chết. Tổn thất nhân thủ là chuyện bình thường.
Chiến tranh nào mà không có người hy sinh?
- Ta đưa các ngươi trở về đi!
- Tô tướng quân, đội chúng ta có thể phải tạm thời ở lại Thanh Loan quốc!
Trung tướng Dương Hạo đứng ra nói, phía sau hắn còn theo ba vị Vương Giả cấp cường giả, mười vị tinh diệu cấp cao thủ,
- Từ nguyên soái có ý là để cho chúng ta ở Thanh Loan quốc, học tập ngôn ngữ, sưu tập tình báo, phụ trợ Tô tướng quân hành động.
Tô Dương gật đầu:
- Cũng được, các ngươi phải hết sức cẩn thận, coi Hắc Nguyệt trấn làm địa điểm liên lạc, cách mỗi ba ngày ta sẽ tới một lần, đến lúc đó các ngươi báo cáo tình huống cho ta!
- Vâng, Tô tướng quân!
Nếu như không phải Liên Bang có kế hoạch khác, bọn họ sẽ phái ra được nhiều người hơn.
- Giai Tư và Hạ Na cũng ở lại đi, theo Dương Hạo Tướng Quân làm việc!
- Vâng!
- Đi thôi!
Tô Dương mở ra Truyền Tống Môn, đưa Liên Bang tinh nhuệ còn lại về Vân quốc Liên Bang. Mới vừa đến Tổng quân bộ, Tô Dương đã thấy ngoài thành Thịnh Kinh chồng chất thi thể Hung thú như núi, Núi xác quy mô như vậy cũng phải khiến Tô Dương choáng váng.
Cảnh tượng này hắn cũng chỉ gặp có một lần ở đại Hải Triều.
Hung thú thi thể hàng ngàn hàng vạn, xếp thành một tòa núi lớn, hầu như toàn bộ người Thịnh Kinh thành đều có thể nhìn đến.
Hung thú thi thể phần lớn đều là Hoàng Kim cấp, nhưng cũng không thiếu Bạch Kim cấp, Tinh Diệu cấp, Vương Giả cấp, thậm chí còn có mấy Hoàng Cấp Hung thú thi thể.
Một vị Vương Giả cực phẩm Ngự Thú Sư có xác suất liệp sát Hoàng Cấp Hung thú. Nhưng muốn liệp sát Hoàng Cấp Hung thú, bọn họ cũng phải mạo hiểm tính mạng.
Nói thật, ngoại trừ không có Đế cấp Hung thú thi thể, loại thu hoạch này đã vượt xa số lượng Hung thú Tô Dương liệp sát tám ngày. Tô Dương giỏi nhưng giỏi hơn nữa thì hắn vẫn chỉ có một mình
- Những thi thể Hung thú này đều là Tổng quân bộ liệp sát được, cũng có thể giúp ngươi giảm bớt một ít áp lực!
Từ nguyên soái chỉ vào núi xác nói:
- Bởi vì mệnh lệnh vội vàng, chúng ta tạm thời chỉ có thể chuẩn bị nhiều như vậy. Ta còn mệnh lệnh quân đội tiếp tục săn giết Hung thú, bảy ngày nữa ngươi có thể trở về.
- Được!
- Mặt khác, ngươi hãy tới tâm đại quân bộ một chuyến, mệnh lệnh tới chỗ họ có hơi muộn, bên đó chuẩn bị được một ít, nhưng cũng không nhiều!
- Ta sẽ đi!
- Mà lần này khả năng làm phiền ngươi đi quân y viện đi một lần!
- Ta hiểu rồi!
Tô Dương không thể chối từ. Tổng quân bộ liệp sát Hung thú quy mô lớn như vậy nhất định sẽ có thương vong.
Cứu trợ hết thương binh nặng, Tô Dương mở ra Truyền Tống Môn, Bạo Phong Chỉ Ứng tạp ra cuồng phong cuốn toàn bộ núi thi thể Hung thú vào Thanh Loan quốc.
Nhẹ nhàng rải Địa Ngục Huyết Đằng Hoa phấn hoa lên thi thể mấy Hoàng Cấp, Tô Dương lại sang tám đại quân bộ, cứu trợ thương binh, mang theo thi thể Hung thú.
Chờ chạng vạng hắn trở lại Lục Vân sơn mạch Thanh Loan quốc, tầm mắt hầu như tất cả đều là Địa Ngục Huyết Đằng Hoa mầm non đỏ rực.
Tổng quân bộ cống hiến hơn trăm ngàn Hung thú thi thể, tám đại quân bộ cũng phải lên tới mười vạn nữa, số lượng Địa Ngục Huyết Đằng Hoa trong Thanh Loan quốc tăng trưởng hơn 20 vạn!
Tuy không nhiều bằng số lượng Thú Hoàng quân đoàn nhưng chớ quên, mấy triệu Hung thú Thú Hoàng quân đoàn do Thú Hoàng tích lũy mấy năm, thậm chí hơn mười năm, mà Vân quốc Liên Bang chỉ có tám ngày.