Nàng không hề nghĩ ngợi, hoàn toàn dựa vào bản năng chiến đấu, thi triển kỹ năng đánh về phía truyền ra dao động.
Xoet, ngay sau đó, nàng cúi người, trốn về bên phải của Chu Nhan Tước.
Phượng Vũ ngẩng đầu, nhìn phòng hộ tráo màu ngân bạch bị phá nát, thấy một nắm tay bừng cháy lửa và một thân ảnh mạnh mẽ rắn rồi màu trắng vẫn còn đang giữ tư thế ra quyền!
Phượng Vũ hiểu rõ, địch nhân lẩn trốn nãy giờ cũng đã xuất hiện.
Nam nhân trẻ tuổi kia còn đang giữ thế ra quyền, hắn cúi đầu nhìn nàng rồi nở một nụ cười dữ tợn.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp phát động công kích, Phượng Vũ sớm có chuẩn bị, bảo hộ tinh thần được dựng lên, miễn cưỡng ngăn lại công kích của Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Nhưng vào lúc này, Phượng Vũ thấy toàn bộ cánh tay đang bốc cháy của tên địch nhân kia bỗng biến mất. Dường như nắm đấm kia đã được dịch chuyển vào không gian khác.
- Đại tướng quân cẩn thận phía sau!
Đột nhiên, có người lớn tiếng hô.
Phía sau?
Phượng Vũ chưa phản ứng kịp thì đã cảm nhận đau xót từ phía sau.
Nhìn xuống bụng, một nắm tay nhuộm đầy tiên huyết cùng mảnh vụ nội tạng xuất hiện trước mắt nàng.
Nàng khó tin nhìn nam tử đứng trước Chu Nhan Tước.
Hắn chậm rãi rút tay về, cánh tay đã biến mất của hắn dần xuất hiện lại. Nàng cũng cảm nhận được nắm tay đánh tới từ sau lưng đang từ từ rút ra. Nắm tay của người đàn ông kia xuất hiện hoàn toàn thì đã nhuộm thành hồng sắc.
Phượng Vũ biết, đó là máu của nàng!
Tô Dương lắc lắc máu trên tay, cười nói:
- Ta sớm biết, không có chuyện ta không giết được!
Phượng Vũ biết, nàng thất bại!
Nàng ho ra một búng máu, bất đắc dĩ nói:
- Không nghĩ tới còn có kỹ năng Không gian hệ như vậy!
- Sủng thú Không gian hệ của ta rất lợi hại!
Tô Dương ngoắc tay, Đại Địa Bạo Hùng, Mặc Y, Bạo Tạc Viêm Ma, Tam Đầu Ma Sa được hắn thả ra toàn bộ.
- Nếu như ngươi có Sủng thú phòng ngự, ta còn khó dùng nắm tay giải quyết, dù sao Sủng thú của ngươi cũng đều là Đế Cấp cực phẩm!
Chu Nhan Tước đã phản ứng lại, đang muốn công kích Tô Dương.
Tô Dương hung hăng đá một cái làm cho nó giống một viên pháo cắm xuống mặt đất. Nghênh tiếp nó là đám Sủng thú của Tô Dương.
Mà Phượng Vũ, dưới kỹ năng dẫn lực của Đại Địa Bạo Hùng, bị nhấc lên không trung.
- Giết ta đi!
- Ngươi cũng không tệ, muốn đầu quân cho ta không?
- Mơ đi!
Phượng gia ở Thanh Loan Quốc quyền thế cực đại, sừng sững mấy nghìn năm không ngã.
Nếu như có thể thu được trợ giúp của bọn hắn, Thủy Lam Tinh dung nhập qua đây cũng đỡ được nhiều phiền phức.
- Ngươi nằm mơ!
Tinh Thần Trùng Kích lần nữa đánh tới, Thất Thải Mê Huyễn Điệp giúp Tô Dương tạo ra tinh thần hộ thuẫn.
Thanh quang hiện lên, Sủng thú Đế cấp cực phẩm Thanh Lưu Phong Thần Ưng mang theo nàng bay vội về phía chân trời. Đúng lúc này, những Sủng thú còn lại của Phượng Vũ cũng bỏ qua Địa Ngục Huyết Đằng Hoa chạy đi.
Bọn chúng còn chưa kịp chạy tới trước mặt Tô Dương thì đã bị vô số Bạo Tạc Hỏa Ưng chặn đứng. Điên cuồng bạo tạc vang lên lần nữa.
- Chạy sao?
Tô Dương nhìn phương hướng Phượng Vũ biến mất, cười nhạt.
Trước mắt bao người, Phượng Vũ bị Tô Dương đánh đến chạy trốn.
Sĩ khí Hỏa Phượng quân đoàn tắt ngúm, không còn tinh thần chống đỡ công kích từ đám Sủng thú của Tô Dương nữa.
Trong Hỏa Phượng quân đoàn đúng là có Đế Cấp Ngự Thú Sư.
Nhưng những này chỉ là Đế Cấp Ngự Thú Sư bình thường, trước mặt Sủng thú của Tô Dương thì cũng chỉ giống như heo chờ bị thịt. Nếu có thể đỡ được ba chiêu từ bất kỳ con Sủng thú nào của Tô Dương thì cũng là có thiên phú trác tuyệt rồi.
Không có biện pháp, Tô Dương ở Thủy Lam Tinh núp quá lâu.
Sủng thú trên tay hầu như đều có Thần cấp tiềm lực, Thần Thoại Cấp thiên phú.