Được rồi, ta đùa ngươi thôi!
Ba ngày sau, Tô Dương cảm giác có chút uể oải, muốn nghỉ ngơi một chút.
Hắn trở lại Hắc Nguyệt trấn, liền phát hiện cứ điểm liên lạc tại Hắc Nguyệt trấn hiện chỉ có năm người. Trong đó bao gồm cả trung tướng Dương Hạo, cùng với Giai Tư, Hạ Na.
Tô Dương cái gì cũng không nói, ngồi lên ghế dựa mềm, cả người đều hõm vào.
Thoải mái.
Dương Hạo nhìn thấy Tô Dương, ba chân bốn cẵng đến bên cạnh, khom người hỏi:
- Tô tướng quân, tình huống thế nào?
- Tình huống không sai!
- Ngài ngăn chặn Hỏa Phượng quân đoàn?
- Diệt Tô Dương nhẹ nhàng vung tay lên. Cái vung tay này, hơi có chút yếu đuối, cũng có thể xem là vân đạm phong khinh.
- Cái gì?
Dương Hạo cả kinh nói:
- Diệt?
- Đúng vậy!
Tô Dương đứng cũng không thèm đứng dậy, chỉ là sở một cái bên hông, tay trực tiếp xen vào cơ thể Hư Không Du Linh, lôi ra một cỗ thi thể, quăng xuống dưới chân ghế dựa mềm.
- Tổng lực chiến của Hỏa Phượng quân đoàn, kém hơn một chút so với tưởng tượng của ta.
Tô Dương chậm rãi nói:
- Thực lực của Phượng Vũ đại tướng quân kia cũng kém hơn ta nghĩ. Ta giết nàng, thuận tiện cũng diệt luôn mười vạn người của quân đoàn ấy, khả năng sẽ có cá lọt lưới, nhưng chắc sẽ không nhiều.
Dương Hạo nhìn thi thể dưới chân, nuốt nước miếng một cái.
Trên người thi thể mặc áo giáp màu đỏ, khoác chiến bào màu đỏ, Dương Hạo có thể nhận ra hỏa diễm sắc khải bên trên là đại diện cho Hỏa Phượng quân đoàn. Hơn nữa Dương Hạo cũng không cho rằng, Liên Bang thượng tướng Tô Dương sẽ lừa dối hắn.
Hỏa Phượng quân đoàn toàn quân bị diệt, chuyện lớn như vậy nhất định sẽ truyền ra, chỉ cần hỏi thăm một chút liền biết thật giả.
- Tô tướng quân, nghe nói thực lực Phượng Vũ đại tướng quân kia là Đế cấp cực phẩm.
- Ừm... Ta cũng là Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư!
- AI Giai Tư bưng tới một chén trà nóng cho Tô Dương.
- Tô tướng quân, ngươi chắc là mệt rồi. Tới uống trà đi!
Nhìn chén trà, Tô Dương cũng cảm giác khát nước. Ba ngày qua, hắn chưa uống giọt nước nào, vẫn một mực chiến đấu.
Tô Dương chậm rãi ngồi xuống, tiếp nhận trà từ tay Giai Tư.
Nước trà nóng hổi, nhưng hắn một ngụm đã uống cạn.
- Cảm ơn, thêm một ly nữa!
- Được!
Giai Tư bưng cái chén, chạy chậm ly khai.
Lúc rời đi, nàng còn liếc mắt quan sát thi thể nữ nhân kia.
Nhìn Giai Tư ly khai, trong lòng Tô Dương cực kỳ thoả mãn. Nhìn đi, thuộc hạ của mình thiệt biết săn sóc.
- Tô tướng quân, đây chính là Phượng Vũ đại tướng quân trong truyền thuyết?
- Chính là nàng, trước khi ra tay ta đã xác nhận qua rồi, không làm đâu!
Hạ Na ngồi chồm hổm dưới đất, đem thi thể nằm úp sắp lật lại, kinh ngạc nói:
- Nàng thật là xinh đẹp, trách không được hoàng đế Thanh Loan quốc đều sẽ động tâm.
Dương Hạo nhìn chằm chằm gương mặt trắng bệch của thi thể nhưng vẫn như cũ xinh đẹp vô cùng nói:
- Phượng Vũ là nhân vật có thiên phú trác tuyệt nhất thế hệ này của Thanh Loan quốc. Đồng thời cũng là Thanh Loan quốc đệ nhất mỹ nữ, nghe nói nàng có hi vọng trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư...
Nói đến đây, Dương Hạo cũng không nhịn được nhìn thi thể trắng hếu nhiều vài lần, sau đó thở dài một tiếng!
- Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư, một quyền đánh xuyên qua!
Hạ Na kiểm tra một chút ổ bụng của Phượng Vũ nói:
- Tô tướng quân thực sự là quá ác!
- Nàng là địch nhân!
Tô Dương thuận miệng nói:
- Đương nhiên phải tiêu diệt hết!
Giai Tư đưa trà cho Tô Dương, Tô Dương phát hiện Giai Tư ngày hôm nay dường như rất tích cực. Lúc này, Ách Vận Thần Nha ở trong lòng Hạ Na rống to:
"Nữ nhân ngu xuẩn, ngươi xem Giai Tư đang làm cái gì kìa!"
"Châm trà cho Tô tướng quân!"
"Vậy ngươi còn đang làm gì? Nhanh đi tăng thêm hảo cảm với Tô tướng quân đi! Thừa dịp Tô tướng quân hiện tại đang mệt mỏi."
Ách Vận Thần Nha nói:
"Tô tướng quân vui vẻ, nói không chừng có thể đề thăng thực lực của ngươi."