Trong phòng hội nghị, các cao tầng Liên Bang phản ứng khác nhau.
Có người điên cuồng cười to, có người lại cúi đầu trầm mặc, có ông lại khoa tay múa chân... Rất rõ ràng, cảm giác áp lực gần đây không chỉ là Từ nguyên soái mà các cao tầng Liên Bang còn lại cũng thấy áp lực không nhỏ.
Bọn họ ngoài miệng thì nói nếu như thực lực kẻ thù quá mạnh sẽ trực tiếp đầu hàng nhưng thật sự bảo đầu hàng, bọn họ tuyệt đối không cam lòng.
Ba phút sau, đám người này rốt cuộc yên tĩnh lại.
Các cao tầng lại hỏi tình huống Tô Dương thu hút Thanh Loan quốc rồi vui vẻ giải tán.
Hội nghị kết thúc, Tô Dương, Liễu Mông Vân và cả Mạc Vân Kiếm đều bị giữ lại.
Trong phòng làm việc, Từ nguyên soái nói ngay vào điểm chính:
- Tô tướng quân, đợi hai tháng nữa ta sẽ hết nhiệm kỳ, ta dự định cống hiến thêm năm năm.
Từ nguyên soái tươi cười, tinh thần phấn chấn, trên đỉnh đầu tung bay mấy sợi tóc bạc dường như đang biểu đạt tâm tình vui vẻ hiện tại.
Từ nguyên soái gần trăm tuổi giờ không sầu mi khổ kiểm như trước mà như như được hồi xuân vậy.
- Cống hiến thêm năm năm?
Tô Dương lập tức cười nói:
- Ta chắc chắn sẽ ủng hộ Từ nguyên soái, ta bầu một phiếu cho ngươi!
Là Liên Bang cao tầng, Tô Dương có một phiếu, ủng hộ ai được đây?
- Đến lúc đó rồi nói tiếp!
Từ nguyên soái suy nghĩ một chút rồi nói.
- Nhưng chúng ta quyết định muốn đưa ngươi vào danh sách đề cử.
- Danh sách đề cử?
- Đúng vậy.
Từ nguyên soái nói:
- Ngươi bây giờ đang là đệ nhất cường giả Liên Bang, chiến công cao, cống hiến trọng đại cho Liên Bang chúng ta, ngươi nhất định phải xuất hiện ở trong danh sách đề cử, bằng không không thể phục chúng!
- Hay là thôi đi!
Tô Dương phất tay một cái.
Danh sách đề cử, vừa nghe đã có vẻ rất phiền toái.
- Đưa ngươi vào là bổ sung... Nhưng nếu như ngươi đồng ý ta sẽ đẩy ngươi lên!
- Không được! Kể cả bổ sung cũng không cần!
- Không được!
Từ nguyên soái kiên trì nói:
- Hiện tại toàn bộ Liên Bang cũng chỉ có mình ngươi và Liễu Mộng Vân là Đế cấp cường giả, công lao cùng thực lực cả hai đều đủ để tham dự tranh cử. Mọi người đều biết các ngươi là vợ chồng nên trong hai người các ngươi nhất định phải có một người tham dự.
Từ nguyên soái lần này có chút cố chấp.
Tô Dương chần chờ một chút, cảm giác Từ nguyên soái nói cũng có chút đạo lý.
- Vậy để cho ta đi!
Liễu Mộng Vân đứng ra nói.
- Tô Dương sẽ phải bận rộn ở Thanh Loan quốc một thời gian dài, không chắc có thể trở về gấp, dạo này ta đều ở Vân quốc Liên Bang củng cố các nơi trú ẩn!
- Tốt, có ngươi cũng được!
Từ nguyên soái cười nói.
- Tô tướng quân, ngươi xem đi, vợ ngươi có trách nhiệm hơn ngươi nhiều! Đời trước ngươi phải tích cóp bao nhiêu đức mới cưới được như thế một người vợ hiền lành xinh đẹp lại ưu tú thế này đây?
Nếu như Từ nguyên soái nói những người khác có trách nhiệm hơn thì Tô Dương nhất định phải tranh luận với hắn ra trò.
Nhưng nếu như nói về vợ hắn thì Tô Dương không tiện phản bác.
Chào tạm biệt Từ nguyên soái, ra khỏi phòng làm việc, hắn trở lại phòng làm việc của mình. Toàn bộ phòng làm việc có Tô Dương, Liễu Mộng Vần, Hạ Na.
Tô Dương nói với Liễu Mộng Vân:
- Khổ ngươi rồi, Mộng Vân!
- Không có việc gì, ta biết ngươi không muốn đi, vừa vặn đến lúc đó ta có thời gian!
Liễu Mộng Vân nói với Tô Dương.
- Ngược lại là ngươi, đến Thanh Loan quốc phải chú ý an toàn.
- Không sao đâu, ta sẽ cẩn thận!
Cùng lúc đó, Loạn Phong thành của Thanh Loan quốc gặp nguy cơ.
Bắt đầu từ vài ngày trước lục tục có Ngự Thú Sư trốn về từ Lục Vân sơn mạch. Bọn họ còn nói lúc liệp sát Hung thú bên trong Lục Vân sơn mạch gặp phải một loại Hung thú Thực vật hệ rất lợi hại.