Tô Dương bất đắc dĩ nói:
- Ngươi đừng nói như vậy, ta sẽ cảm động!
- Vậy ngươi nói một chút về điều kiện của hắn?
- Ngoại trừ Vân quốc Liên Bang ra, Tần Long Vân muốn tất cả các quốc gia khác, hẳn là bao gồm cả nhân khẩu cùng quốc thổ!
- Cái này không thể coi là điều kiện được chứ?
Từ nguyên soái nói.
- Những quốc gia khác mắc mớ gì đến chúng ta? Lại nói thực lực của chúng ta cũng không cho phép hỗ trợ bọn họ. Bây giờ quốc thổ của Vân quốc Liên Bang chúng ta đã quá lớn, trước khi ngươi xuất hiện, trong đám cao tầng Liên Bang chúng ta còn thường xuyên có người đề nghị, muốn sửa sang lại một vài thành trì nhỏ, thuận tiện cho việc phòng thủ.
- Còn nữa, ta đã đáp ứng Tần Long Vân sẽ xuất thủ giúp hắn một lần!
- Thật ra có thể đồng ý điều kiện này, đến lúc đó nếu kẻ địch quá mạnh thì bỏ chạy thôi!
Từ nguyên soái còn thuận miệng nói:
- Chỉ cần ngươi không có việc là được. Ta nghĩ hắn sẽ không trực tiếp trở mặt với ngươi đâu, nhiều lắm là trong lòng cảm thấy khó chịu thôi.
Tô Dương nhìn thoáng qua Từ nguyên soái, phát hiện hắn còn không biết xấu hổ hơn cả mình.
- Đương nhiên, ta nghĩ ngươi không phải là người như thế, ta chỉ là thuận miệng nói thôi.
- Ta biết.
- Còn điều kiện nào nữa? Hắn sẽ không chỉ đưa ra hai điều kiện đơn giản này đấy chứ?
- Hắn cần ta thông gia với Thanh Loan quốc, và phải có được con nối dòng trước khi Vân quốc Liên Bang hàng lâm Ngự Thú Sư đại thế giới!
- Thì ra là cái này...
Từ nguyên soái xoa trán một cái mới nói tiếp:
- Đại khái là ta cũng hiểu được ý hắn, hắn không giết được ngươi, lại sợ ngươi trưởng thành tạo thành uy hiếp cho Thanh Loan quốc, cho nên mới thẳng thắn thông gia để mượn hơi ngươi, trở thành người nhà của ngươi.
- Ừm!
- Ngươi thấy thế nào?
Tô Dương lúng túng nói:
- Nhưng phải trưng cầu ý kiến Mộng Vân đã. Ta nghĩ Mộng Vân sẽ đồng ý.
- Đúng vậy! Liễu Mộng Vân sẽ đồng ý.
- Ngươi là hi vọng chúng ta sẽ đồng ý hay không đồng ý?
- Các ngươi sẽ phải đồng ý!
Tô Dương trợn mắt, sao hắn có thể không đoán ra được ý tưởng của cao tầng Liên Bang chứ?
- Ta cũng không cần hỏi đám già kia, chắc chắn bọn họ cũng giơ hai tay hai chân tán thành!
Từ nguyên soái cười to một tiếng mới nói tiếp:
- Cái này gọi là cái gì? Là hi sinh một mình ngươi, hạnh phúc cho vạn nhà!
Tô Dương cũng không biết mình nên khóc hay nên cười. Từ nguyên soái ở trước mặt hắn mà cũng không thèm giả vờ một chút.
- Đừng dùng vẻ mặt đưa đám đó nữa, ngươi cũng không mất mát gì!
Từ nguyên soái không vui nói.
- Người ta là Hoàng Đế, có lịch sử truyền thừa mấy nhìn năm, hậu đại vô số, nhất định hắn sẽ chọn hoàng tộc ưu tú để gả cho ngươi. Lại nói, ta biết có rất nhiều cao tầng Liên Bang muốn đem con cái trong gia tộc gả cho ngươi, nếu không phải bọn họ e ngại Liễu Mộng Vân, thì đã sớm đạp nát bậc cửa nhà ngươi!
- Không được!
Tô Dương bĩu môi nói:
- Không cần phải cưới nhiều, chỉ có con nít mới chọn cái gì cũng muốn, người lớn đều biết không thể chọn tất cả.
- Cần thuốc bổ sao?
Từ nguyên soái đột nhiên hỏi.
- Kho quân nhu, ngươi có thể tùy tiện lĩnh!
Tô Dương vội vã xua tay:
- Ta chỉ là cảm thấy không cần phải cưới quá nhiều!
- Cần ta nói một câu “khổ cực cho ngươi rồi” không?
- Thôi được rồi!
- Đi thôi!
Từ nguyên soái nói.
- Liễu Mộng Vân đang ở khu vực trực thuộc tổng quân bộ, ta bảo người khác dẫn ngươi đến đó.
- Ừm!
- Cái gì? Tô tướng quân muốn thông gia?