Lý Khuê vò đầu, nói tiếp:
- Dạo gần đây, có Ngự Thú Sư Ma Hùng thành trở về từ Lục Vân sơn mạch đề cập đến một việc, bên trong Lục Vân sơn mạch có một Hung thú Thực vật hệ màu đỏ máu lan tràn khắp nơi, rất giống với Hung thú mà ngươi đang nói tới. Nhưng ta không ngờ được, thiên phú trưởng thành của bọn chúng lại là Đế cấp!
Lý Khuê có chút khó có thể tin nói:
- Hung thú tiềm lực Đế cấp sao lại lan tràn?
Phải biết rằng, hầu hết những Hung thú có thực lực càng mạnh, thì khả năng sinh sôi nảy nở lại càng yếu. Đôi khi cũng có một vài Hung thú có năng lực sinh sản tốt, nhưng cũng không đến mức lan tràn.
Lý Khuê chợt có ý tưởng lập tức đi tìm một con Hung thú Thực vật hệ đỏ như máu để ký kết khế ước. Phải biết rằng, Hung thú tiềm lực mạnh thật sự rất hiếm có!
Ngự Thú Sư Hỏa Phượng quân đoàn nói:
- Có khi nào cái người thần bí kia ở gần Ma Hùng thành các ngươi không?
- Chuyện này cũng không phải là không có khả năng!
Ban nãy Lý Khuê cũng nghĩ đến giả thiết này.
- Nhưng vì sao hắn vẫn chưa động thủ?
- Không biết cụ thể là thế nào, nhưng xin thành chủ đại nhân hãy chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất, đồng thời báo cáo lên Hỏa Phượng quân đoàn!
Ngự Thú Sư kia nức nở nói:
- Ta muốn bệ hạ của chúng ta báo thù cho chúng ta! Các anh em không thể chết vô ích! Phượng Vũ đại tướng quân càng không thể chết vô ích! Thứ tạp chủng trời đánh!
- Được!
Ngay lúc Lý Khuê định phái người đến hiện trường chiến đấu xác nhận tình huống, rồi mới báo cáo tin tức Hỏa Phượng quân đoàn bị tiêu diệt lên bệ hạ, thì lại có tàn binh của Hỏa Phượng quân đoàn chạy trốn tới Ma Hùng thành.
Xác định tình huống là cần thiết. Lý Khuê vẫn không cách nào hoàn toàn tin tưởng vị tướng lĩnh Hỏa Phượng quân đoàn trọng thương kia.
Sau khi hỏi han một phen, hầu hết thông tin do hai vị Ngự Thú Sư Hỏa Phượng quân đoàn cung cấp đều giống nhau, Lý Khuê còn đích thân xuất thủ thôi miên một phen, cuối cùng đã gần như tin hẳn... Phượng Vũ đại tướng quân thật sự không còn nữa rồi!
Hắn ôm tâm tình bi phẫn viết xong tấu chương.
Ngay tại thời điểm thành chủ Ma Hùng thành viết xong tấu chương, Tô Dương đứng ở trên đỉnh núi, nhìn tường thành Loạn Phong thành ở xa xa.
Sau một hồi do dự, hắn khẽ thở dài, nói với cô gái mặc huyết y bên cạnh rằng:
- Huyết Ly, cũng không cần đối phó những thành trì này, kỳ thực cũng chẳng được mấy lượng thịt, vẫn nên giết Ngự Thú Sư và Hung thú ở ngoài thành thôi.
- Được rồi!
Huyết Ly gật đầu:
- Ta nghe chủ nhân.
Huyết Ly biết Tô Dương đang suy nghĩ gì, phỏng chừng là lại mềm lòng nữa rồi.
Nhưng Huyết Ly cũng không để ý, càng sẽ không phản đối mệnh lệnh Tô Dương.
Nói thật, với nàng thì có giết những người trong thành trì này hay không cũng như nhau. Giống như Tô Dương đã nói, giết cũng chẳng được mấy lượng thịt, thu hoạch không lớn. Nàng không cần phải chọc Tô Dương không vui.
- Thế ta dọa bọn họ được chứ? Vây bọn họ lại ở trong thành?
- Có thể!
Tô Dương gật đầu.
- Để cho bọn họ báo tin, hấp dẫn càng nhiều cao thủ Thanh Loan quốc đến đây.
- Đã hiểu.
Có một Sủng thú vừa nghe lời vừa thông mình, thực lực còn rất mạnh, Tô Dương rất hài lòng.
- Ta rời đi trước!
- Chủ nhân yên tâm đi, nơi này có ta!
Đám Địa Ngục Huyết Đằng Hoa giữa ban ngày ban mặt tiến vào trong một thôn trang gần Loạn Phong thành. Rất nhiều đội tuần tra Loạn Phong thành muốn công kích đám Địa Ngục Huyết Đằng Hoa này đều bị giết chết sạch tại chỗ.
Các dân thường bắt đầu điên cuồng chạy trối chết, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa chỉ huy Hắc Thiết cấp bụi cây đuổi sát phía sau đám dân thường, còn những bụi cây có thực lực mạnh hơn thì đều được nàng sắp xếp ở dưới đất.
Dân thường nhanh chóng trốn vào Loạn Phong thành. Loạn Phong thành thổi lên kèn lệnh, Thành Vệ Quân lập tức tấn công.
Không lâu sau, thành chủ Ngân Thạch leo lên tường thành, gặp được Từ Thành, Thống Lĩnh Thành Vệ Quân.
Thành trì Loạn Phong thành cao đến bảy mươi mét, nhưng khắp tầm mắt của bọn họ đều là một mảng đỏ ngầu, chung quanh Loạn Phong thành chằng chịt rậm rạp đám Hung thú Thực vật hệ đỏ như máu.