Kéo dài thêm một thời gian, chờ đến khi thực lực của mình tiến thêm một bước, nếu không vui liền có thể xé bỏ khế ước, mặc dù có chút thiếu đạo đức, nhưng vốn dĩ Tô Dương cũng không quá quan tâm cái thứ gọi là đạo đức này.
Nghĩ thông suốt điểm ấy, Tô Dương nằm ở trên giường, cảm giác trong lòng ung dung không ít.
- Huyết Ly!
- Chủ nhân, có chuyện gì không?
Huyết Ly phá vỡ mặt đất, xuất hiện ở trước mặt Tô Dương.
- Trở về!
Tô Dương thu hồi Địa Ngục Huyết Đằng Hoa vào không gian ngự thú, trên người hắn lập tức hiển hiện hoa văn Địa Ngục Huyết Đằng Hoa màu đỏ máu. Hắn nhảy xuống đất, ẩn mình trong lớp đất dày, chỉ để lại Bạo Phong Chi Ưng giám sát khu vực có vết nứt không gian.
Ngày thứ hai, Tô Dương gặp lại Tần Long Vân, rõ ràng là Tân Long Vân đến có chuẩn bị.
- Tô tướng quân, chúng ta đàm phán hòa bình, như thế nào?
- Có điều kiện gì sao?
Tô Dương phải thừa nhận phần nào, rằng Vân quốc Liên Bang bọn hắn đang ở trong hoàn cảnh xấu.
Nếu quả thực dựa theo quy tắc của Ngự Thú Sư đại thế giới, Thần cấp Ngự Thú Sư không được tùy ý nhúng tay vào phân tranh, như vậy Vân quốc Liên Bang ở trước mặt đại quân Thanh Loan quốc thật đúng là không có bất kì năng lực chống cự nào.
Mà xét về thực lực của Tô Dương, đúng là hắn vẫn kém hơn Tần Long Vân.
Đương nhiên, nếu thật sự liều mạng, Tô Dương vẫn cho là mình nhất định có thể nắm chặt phần thắng. Nhưng hắn cũng phải đối mặt với những cố kỵ như Tân Long Vân, cả hai đều có người mà mình bận tâm. Hai bên đều biết đối phương cố kỵ, chỉ là Tô Dương biểu hiện ra có vẻ ít quan tâm hơn mà thôi.
Nếu có thể đàm phán, Tô Dương vẫn sẽ tận lực đàm phán Tần Long Vân nhẹ nhàng nói:
- Nếu như ngươi thật sự có thành ý đàm phán hòa bình, thì việc Hỏa Phượng quân đoàn bị diệt, Thanh Loan quốc chúng ta tổn thất nặng nề cần được bồi thường trước, rồi mới bàn tiếp!
Tô Dương ngay cả mí mắt cũng không nhấc, hỏi:
- Cần bồi thường thế nào?
Hắn rất kiên nhẫn, tình nguyện nghe đối phương báo giá trước.
- Yêu cầu của ta cũng không tính là quá phận!
Tần Long Vân nói.
- Theo ta được biết, thế giới mà các ngươi gọi là Thủy Lam Tinh kia không chỉ có một quốc gia là Vân quốc Liên Bang của các ngươi, ta muốn những quốc gia khác, hy vọng ngươi không nên nhúng tay!
Tô Dương không cảm thấy thấy ngoài ý muốn khi Tần Long Vân biết được một vài thông tin về Thủy Lam Tinh. Đội tiên phong của Thanh Loan quốc hẳn phải thu thập được một vài tin tức đơn giản rồi.
Thật ra Tô Dương có thể chấp nhận điều kiện này. Hắn chỉ phải phụ trách một mình Vân quốc Liên Bang mà thôi, hắn cũng không có tư cách nhúng tay vào chuyện của những quốc gia khác.
Tô Dương nhíu mày, từ chối cho ý kiến nói:
- Còn nữa không?
- Thế giới kia có một con Thần Thú, ta cần ngươi xuất thủ giúp ta một lần!
Tần Long Vân vừa cười vừa nói tiếp:
- Nói không chừng, con Sủng thú Thực vật hệ kia của ngươi có thể vây khốn nó.
- Cái này không được!
Tô Dương kiên quyết phủ quyết điều kiện này.
- Tô tướng quân, ngươi không có thành ý chút nào cải!
- Không phải, ta rất có thành ý!
Tô Dương nói.
- Xác suất ngươi thu phục được con Thần Thú kia quá nhỏ, nói không chừng đến cuối cùng còn phải giết nó, nhưng nó là đồ đằng của Vân quốc Liên Bang chúng ta, ta đã từng kề vai chiến đấu với nó đối kháng qua Hải Thú triều, từng có chút giao tình với nó.
Hơn nữa, bệ hạ à, nếu như ngươi thu phục được con Thần Thú kia xong liền xuống tay với ta, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm cho ta sao?
Tần Long Vân đột nhiên cảm giác có chút nguy hiểm!
Một Thần Thú sinh trưởng ở tiểu thế giới thật sự có khả năng ký kết khế ước với Tô Dương, chí ít, xác suất sẽ cao hơn rất nhiều một kẻ đến từ bên ngoài như Tần Long Vân!