Ngày thứ hai, Tần Tiểu Tiểu vẫn chưa rời giường, đã nghe thấy mẫu thân đứng ngoài cửa gọi nàng.
- Chuyện gì thế?
- Tiểu Tiểu, nhanh rời giường, bệ hạ cho người tới đón con!
- ỒI Tần Tiểu Tiểu nhanh chóng xoay người rời giường, cấp tốc mặc quần áo tử tế. Vân Cơ, mẫu thân của nàng cũng chạy vào hỗ trợ, chải tóc cho Tần Tiểu Tiểu.
- Gặp bệ hạ thì phải cung kính một chút, phải chú ý lễ nghi.
- Vâng.
- Đừng nên đau lòng quá, đây là số mệnh. Cho dù đối phương tuổi tác khá lớn, cũng phải cung kính một chút. Đế cấp Ngự Thú Sư 300 tuổi, thật ra tuổi tác như thế cũng không tính lớn, so với mẹ của con thì nhất định sống lâu lơn nhiều.
- ỒI Tần Tiểu Tiểu lạnh nhạt đáp.
Trang điểm xong xuôi, Tần Tiểu Tiểu đi theo sau mẫu thân, ra khỏi phòng ngủ đi tới đại sảnh. Trong đại sảnh, phụ thân của nàng đang cung kính nói chuyện với một vị Ngự Thú Sư mặc quan phục Thanh Loan vệ.
Cho dù bọn họ là hoàng tộc, nhưng hoàng tộc trong Thanh Loan thành cả ngàn cả vạn, mà Thanh Loan vệ lại chính là thị vê của Hoàng Đế, là người mà Hoàng Đế tín nhiệm nhất.
- Đây chính là Tần Tiểu Tiểu sao?
Phụ thân Tiểu Tiểu vội đáp:
- Tiểu Tiểu, lo lắng cái gì, mau chào Trần đại nhân!
- Con còn nhỏ, không nên khó tính quá.
- Trần đại nhân nói phải, là ta gấp gáp quá.
Trần Hoàn quay đầu hòa ái nói với Tần Tiểu Tiểu:
- Tân Tiểu Tiểu, ngươi đi theo ta, bệ hạ cùng Hoàng Hậu nương nương muốn gặp ngươi.
- Ừm!
Đi được nửa đường, Tần Tiểu Tiểu đột nhiên hỏi Trần Hoàn:
- Là vì chuyện hôn nhân của ta sao?
- Đúng vậy!
Trần Hoàn gật đầu.
- Chính là bởi vì chuyện này.
Tần Tiểu Tiểu sắp gả cho Tô Dương, cho dù là Trần Hoàn hắn cũng không dám đắc tội thiếu nữ này, càng không dám tự cao tự đại trước mặt nàng.
Tần Tiểu Tiểu mím môi một cái, cuối cùng vẫn không có dũng khí để hồi tiếp.
Tiến vào hoàng cung, Tần Tiểu Tiểu càng ngày càng khẩn trương.
Đi vào Ngự Hoa Viên, vòng qua một ngọn núi giả, nàng vào trong một cái đình nghỉ mát, gặp mặt Hoàng Đế cùng Hoàng Hậu nương nương của Thanh Loan quốc.
Nàng vội vàng hành lễ nói:
- Ra mắt bệ hạ, ra mắt Hoàng Hậu nương nương!
Tần Long Vân cười nói:
- Không cần gọi ta bệ hạ, gọi ta Cao Tổ là được rồi, còn đây là Tổ Mẫu của ngươi!
- Ra mắt Cao Tổ, Tổ Mẫu!
Tần Tiểu Tiểu vẫn không dám ngẩng đầu lên:
- Ngẩng đầu lên đi.
Tần Tiểu Tiểu thận trọng ngẩng đầu, hình như do ngẩng đầu quá nhanh, mà nàng chỉ nhìn thấy hai người là Tân Long Vân và Cung Cầm. Sau một hồi cẩn thận quan sát, Tân Tiểu Tiểu mới nhìn thấy Tô Dương ngồi đối diện Tần Long Vân và Hạ Na đứng sau lưng Tô Dương.
Tần Tiểu Tiểu nỗ lực tìm kiếm trong đình nghỉ mát một ông lão râu trắng, nhưng lại không tìm thấy đâu cả.
Không ở đây sao?
Đó là phản ứng đầu tiên của nàng.
Lúc này, nàng cũng nhận ra Tô Dương, người từng nhảy lên khán đài hôm đại hội tỷ võ, nhưng nàng cũng không suy nghĩ nhiều, hiện tại nàng chỉ quan tâm đến hôn sự của chính mình.
- Tiểu Tiểu, qua đây ngồi!
Cung Cầm vẫy vẫy tay với Tần Tiểu Tiểu.
Trong đình nghỉ mát chỉ có một cái bàn vuông, bốn cái ghế lần lượt bị Tần Long Vân, Cung Cầm và Tô Dương chiếm giữ. Chỉ còn lại một cái ghế ở đối diện Cung Cầm, sát cạnh Tần Long Vân.
Tần Tiểu Tiểu sững sờ nhìn cái ghế kia, sau khi xác định trong này chỉ có duy nhất cái ghế đó, nàng vẫn đứng tại chỗ không đám di chuyển.
- Tiểu Tiểu, qua đây ngồi!
Tần Long Vân chỉ vào cái ghế còn trống, nói.
Tần Tiểu Tiểu không dám vi phạm mệnh lệnh của Tần Long Vân, nàng máy móc đi đến trước cái ghế, chậm rãi ngồi xuống. Nàng còn không dám hoàn toàn ngồi xuống, chỉ ngồi ghé vào nửa cái mông, chuẩn bị rời đi bất kì lúc nào.
Tần Long Vân nỗ lực làm cho mình có vẻ thật từ ái, nói:
- Tiểu Tiểu, không cần khẩn trương, có biết vì sao ta gọi ngươi tới không?