Khi không còn nhìn thấy đại viện hoàng cung, Tần Tiểu Tiểu càng đi càng nhanh, rồi chuyển sang chạy chậm, cuối cùng chạy như bay!
- Tiểu Tiểu, ngươi chạy cái gì?
Đúng lúc này, Tần Tiểu Tiểu nghe được tiếng nói của Tần Ngưng Sương.
- Ngưng Sương tỷ!
Tần Tiểu Tiểu nhào vào trong lòng Tân Ngưng Sương, gắt gao lấy ôm nàng.
Tần Ngưng Sương xoa đầu Tần Tiểu Tiểu, nhỏ giọng an ủi:
- Yên tâm đi! Cho dù ngươi gả qua, cũng sẽ không chịu đau khổ.
Dẫu sao cũng là bệ hạ tự mình ban hôn, coi như tính tình đối phương không tốt, cũng không dám bạc đãi ngươi.
- Không phải, Ngưng Sương tỷ, ta muốn gả, không phải như ngươi nói!
- Đó là ai!
- Một đại ca ca không đến ba mươi tuổi!
- A?
Tần Ngưng Sương ngây ngẩn cả người.
- Thanh Loan quốc chúng ta thật sự có một Tô tướng quân chưa đến ba mươi tuổi sao?
- Hắn không phải Tô tướng quân của Thanh Loan quốc!
- Đó là quốc gia nào?
- Đó là chuyện cơ mật.
Tần Tiểu Tiểu ngượng ngùng lắc đầu, lại nói:
- Bệ hạ đã phân phó, ta tạm thời không thể nói cho ngươi biết.
- Thần bí như vậy?
- Thật ra ngươi từng gặp qua người đó rồi.
- Lúc nào?
- Ngày đầu tiên chúng ta tỷ võ, chính cái người đã nhảy lên khán đài!
- Thì ra là hắn!
Tần Ngưng Sương bừng tỉnh. Tô Dương đã để lại cho nàng ấn tượng rất sâu.
Ấn tượng gan to bằng trời!
- Tốt lắm! Nếu không giống như trong tưởng tượng thì đúng là tốt hơn không ít!
- Ùm!
Tần Ngưng Sương nhịn không được trêu ghẹo:
- Thoạt nhìn bộ dạng ngươi rất là hài lòng!
- Nào cói
- Đã viết hết lên trên mặt!
Dưới sự sắp xếp của Cung Cầm, hôn lễ cử hành đúng hạn. Hôn lễ cực kỳ khiêm tốn, rất nhiều tân khách đều không biết thân phận thật sự của Tô Dương. Chỉ biết là hắn từng xuất hiện qua trong tiệc rượu cung đình, được gọi là Tô tướng quân.
Nhưng cụ thể là tướng quân nước nào thì không ai biết! Cho dù bọn họ hiếu kỳ đến mức nào thì Tần Long Vân và Cung Cầm vẫn giữ kín như bưng.
Hai người chỉ nói đơn giản với mọi người rằng, Tô Dương là một Ngự Thú Sư thiên tài đến từ một nước lạ, dù bọn họ vẫn còn hiếu kỳ, cũng quyết không tiết lộ thêm.
Tô Dương không có không biết xấu hổ mà báo cho Liễu Mộng Vân, hắn sợ tâm trạng nàng không tốt.
Hôn lễ tiến hành thuận lợi, gợn sóng lớn duy nhất chính là Hạ Na uống một vò rượu, muốn náo động phòng, bị Tô Dương dạy dỗ một trận.
Ngày thứ hai sau khi hôn lễ kết thúc, Từ nguyên soái được Tô Dương mang tới hoàng cung Thanh Loan quốc. Hai nước bắt đầu chính thức thảo luận chuyện thiết lập quan hệ ngoại giao, cùng chung sống hòa bình.
Toàn bộ quá trình Tô Dương đều ngồi nghe, hắn chỉ ngồi bên cạnh nhìn, không xen mồm vào. Chuyện trên phương diện ngoại giao, hắn không rành.
Sau hôn lễ, Thanh Loan quốc và Vân quốc Liên Bang đều thả lỏng một hơi, chí ít hai bên đều yên tâm hơn một chút... Tô Dương cũng có thể thả lỏng chân tay phần nào trước khi Vân quốc Liên Bang hàng lâm Ngự Thú Sư đại thế giới.
Sau khi kết hôn, Tô Dương không lập tức rời khỏi Thanh Loan thành, hắn mang theo Tần Tiểu Tiểu đến gặp người nhà của nàng.
Nhà Tần Tiểu Tiểu thuộc dòng dõi Tần gia, cực kỳ hoan nghênh Tô Dương.
Ngay cả cha mẹ Tần Tiểu Tiểu cũng rất nhiệt tình với Tô Dương.
Tô Dương cảm thấy, rất có thể là Tân Long Vân đã đánh tiếng trước. Nhưng hắn cảm giác cũng không tệ, đương nhiên hắn hy vọng mọi chuyện đều thuận lợi.
Sau khi kết hôn, trên gương mặt Tân Tiểu Tiểu lúc nào cũng là nụ cười hạnh phúc. Hạnh phúc đã đến với nàng. So với mối hôn nhân của những người phụ nữ khác trong gia tộc, nàng cảm thấy ông trời đã tốt với nàng lắm rồi.
Vân Cơ, mẫu thân Tần Tiểu Tiểu thấy thế, cũng vui thay cho con gái mình.