Bởi vì, Tô Dương chưa từng khiến Liên Bang thất vọng.
Thứ hai, chính là Huyết Ly.
Con Sủng thú này tính tình tàn nhẫn hiếu sát, ngoại trừ Tô Dương và người bên cạnh Tô Dương ra, ai nó cũng không thèm quan tâm, vô cùng ngạo mạn. Nhưng những người từng tiếp xúc với nó đều biết, Huyết Ly cao ngạo sẽ không nói dối.
Hạ Na nhìn Tô Dương, ánh mắt sáng như sao, sùng bái trong mắt như sắp đây tràn ra ngoài.
Hạ Na có chút kích động hỏi:
- Tô tướng quân, nếu chúng ta có thể đối phó Tần Long Vân, có phải Vân quốc Liên Bang chúng ta đã an toàn rồi không? Có phải chúng ta không cần giấu đầu lộ đuôi, có thể đánh chính diện với bọn họ rồi không?
Tô Dương nghe Hạ Na nói vậy thì cười cười, sau đó lắc đầu.
- Vẫn chưa được.
- VÌ sao?
Tô Dương cười nói:
- Rất có thể kẻ địch của chúng ta không chỉ có Thanh Loan quốc.
- Có ý gì?
Hạ Na có chút không rõ.
- Từ nguyên soái từng đề cập với ta, hắn cho rằng, Thanh Loan quốc chủ động tiến vào Thủy Lam Tinh, đích thật là đại địch của Vân quốc Liên Bang chúng ta! Nhưng kẻ địch của chúng ta có thể không chỉ là Thanh Loan quốc, mà còn các quốc gia chung quanh nữa!
Tô Dương nhỏ giọng nói tiếp:
- Ta khá là tán đồng quan điểm của hắn.
Hạ Na nguy hiểm ngờ hỏi:
- Vì sao? Nếu như Thủy Lam Tinh hàng lâm Thanh Loan quốc, hẳn là chúng ta sẽ chỉ ảnh hưởng Thanh Loan quốc thôi mà?
- Người ở Ngự Thú Sư đại thế giới khinh thường những kẻ ở tiểu thế giới như chúng ta. Bọn họ không ủng hộ chúng ta, trước tiên, bọn họ sẽ xem chúng ta như con mồi, như tài phú biết đi, chỉ cần có cơ hội, ai trong bọn họ cũng muốn kiếm một mớ.
Tô Dương giải thích.
- Chúng ta hàng lâm Thanh Loan quốc, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng đến quốc thổ Thanh Loan quốc, nhất định Thanh Loan quốc sẽ xem chúng ta là quốc gia đối địch. Hai nước gây chiến với nhau, rất có thể các quốc gia chung quanh sẽ thừa cơ nổi dậy...
Tô Dương nhìn Hạ Na hỏi:
- Ngươi cảm thấy, các thế lực và quốc gia xung quanh sẽ có địch ý với bên nào nhất!
- Chúng ta?
Hạ Na chỉ vào chính mình.
- Đúng vậy!
Tô Dương rất nghiêm túc gật đầu.
- Thanh Loan quốc là cường quốc, các quốc gia chung quanh có thể thân cận với Thanh Loan quốc, có thể thân cận với Thần Phong quốc, nhưng tuyệt đối sẽ không thân cận chúng ta, bởi vì chúng ta là người từ bên ngoài tới!
Tô Dương nhìn Dương Hạo nói:
- Thanh Loan quốc không có hảo cảm với chúng ta, Thần Phong quốc cũng không có khả năng có hảo cảm với chúng ta. Bất kể là về ngôn ngữ, phong tục, thể chế, văn hóa, ý thức hình thái, chúng ta đều bất đồng với thế giới này. Tất cả phải chuẩn bị sẵn cho việc sẽ bị các quốc gia chung quanh căm thù!
- Như vậy à.
Hạ Na cái hiểu cái không.
Kỳ thật, Hạ Na đọc sách không nhiều lắm, lại nhiều năm lẫn lộn với tầng lớp cấp thấp, nên cách nhìn thế cuộc của nàng không tốt lắm.
Dù nàng đã trở thành tướng quân của Liên Bang, mắt nhìn tăng mạnh hơn không ít, nhưng vẫn chưa đủ xa. Đối với xung đột giữa quốc gia với quốc gia, giữa văn minh với văn minh, nàng càng không đủ lý giải.
Dẫu sao, trong ba trăm năm qua, Vân quốc Liên Bang chỉ nảy sinh mâu thuẫn với Thủy quốc một lần, cực ngắn mà cũng cực kỳ kịch liệt. Chỉ có cao tầng Liên Bang và người của bộ tham mưu, chiến lược cục mới có thể nghiên cứu mớ tri thức thoạt nhìn nhàm chán mà vô dụng này.
- Suy nghĩ chuyện gì đều phải bắt đầu ở góc độ xấu nhất, ứng với tình huống lần này, thì trước mắt chúng ta có thể ẩn nấp bao lâu liền ẩn nấp bấy lâu, tốt nhất là ẩn nấp đến ngày Thủy Lam Tinh hàng lâm Ngự Thú Sư đại thế giới!
Tô Dương nhỏ giọng nói.
- Liên Bang có thêm một ngày để chuẩn bị, thì phần thắng lớn hơn một chút, thương vong cũng có thể giảm bớt đi một chút.