Tô tướng quân, ngươi đã trở về!
Từ nguyên soái nhìn thấy Tô Dương, tỏ ra cực kỳ kích động.
- Ta trở về rồi!
- Ta mới vừa thu được tình báo, không nghĩ tới ngươi lại về rồi!
Từ nguyên soái nhiệt tình kéo tay Tô Dương, nói:
- Ngồi! Ngươi ngồi đi! Nhanh châm trà cho Tô tướng quân! Ta nghe nói hết rồi, ngươi lại có thể đánh ngang tay với Thần cấp Ngự Thú Sư, thật sự là không ngờ được mài!
Đây vẫn là lần đầu tiên Tô Dương nhìn thấy Từ nguyên soái kích động như thế.
- Ta cũng không nghĩ đến.
- Thật sự là quá tốt!
- Cũng tạm.
Tô Dương biết được áp lực mà Từ nguyên soái phải chịu.
Có vài người, ngoài miệng rất thích nói đầu hàng không sao cả.
Nhưng nếu thật sự đến lúc phải đầu hàng, nói không chừng người đó liền muốn ngọc gạch cùng nát. Từ nguyên soái chính là người như vậy.
- Cái gì mà nói là cũng tạm?
Từ nguyên soái bắt lấy ống tay áo của Tô Dương, cười nói:
- Nếu ngươi mà là cũng tạm, vậy đám già cả chúng ta phải gọi là cái gì? Phế vật sao?
- Từ nguyên soái, ngươi đừng nói vậy chứ!
- Ta cứ nói đấy, làm gì được ta nào!
- Lần này ta đến đây, là có một việc muốn nhờ Từ nguyên soái tham mưu một chút, có thể xem là việc liên quan đến sự phát triển của Vân quốc Liên Bang ở Ngự Thú Sư đại thế giới, cùng với vấn đề an ninh quốc gia!
Tô Dương rất sợ Từ nguyên soái sẽ nói tận đẩu tận đâu, bèn trực tiếp vào vấn đề chính.
- Vấn đề gì, ngươi nói xem!
Từ nguyên soái vỗ lên đầu mình.
- Ta lập tức gọi toàn bộ người ở bộ chiến lược qua, chúng ta cùng nhau tham mưu!
Từ nguyên soái không phải là một lãnh đạo chuyên quyền độc đoán, hắn có thể tiếp thu mọi ý kiến của cấp dưới.
- Chờ một chút, Từ nguyên soái, việc này không cần nhiều người tham mưu đến thế!
- Nói nghe thử xem!
Sắc mặt Từ nguyên soái lập tức trở nên nghiêm túc.
- Tân Long Vân, Hoàng Đế Thanh Loan quốc muốn giảng hòa với Vân quốc Liên Bang chúng ta, là cái loại khá có thành ý ấy!
- Tốt lắm nha!
Từ nguyên soái mừng rỡ nói.
- Có phải vì lần trước hắn giao thủ với Địa Ngục Huyết Đằng Hoa của ngươi, cảm thấy không bắt được ngươi?
Từ nguyên soái lập tức đoán được nguyên nhân.
- Đúng vậy!
- Chỉ cần không tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích chung của Vân quốc Liên Bang, chỉ cần không để ngươi rơi vào cảnh nguy hiểm, kỳ thực có thể suy nghĩ!
Từ nguyên soái nhỏ giọng nói tiếp:
- Nếu như có thể giảng hòa, đó là chuyện không thể tốt hơn được nữa. Xem ở trong tình báo, thì nếu Vân quốc Liên Bang chúng ta tiến vào Ngự Thú Sư đại thế giới, tuyệt đối sẽ bị các thế lực ở Ngự Thú Sư đại thế giới bài xích, rất có thể chúng ta sẽ bị liên hợp công kích!
Từ nguyên soái nghiêm mặt nói:
- Tuyệt đối không thể rơi vào tình huống ấy! Thanh Loan quốc không chỉ là một đại quốc có sức ảnh hưởng rất lớn, mà còn có rất nhiều tiểu quốc phụ thuộc vào nó. Quan trọng hơn nữa là, rất có khả năng Thanh Loan quốc sẽ là quốc gia láng giềng của chúng ta, chỉ cần Tần Long Vân tình nguyện chấp nhận chúng ta, không chủ động ra tay với chúng ta, thì sau khi chúng ta tiến vào Ngự Thú Sư đại thế giới sẽ giảm bớt rất nhiều áp lực, đồng thời cũng dễ dàng được các quốc gia khác chấp nhận hơn.
Lực lượng tổng thể của chúng ta không được, chỉ có thể dựa vào một mình ngươi chống đỡ. Nhưng có câu nói: Một cây làm chẳng nên non, nếu quá dựa dẫm vào sức chiến đấu của ngươi, sẽ dễ khiến ngươi rơi vào hiểm cảnh. Nếu có thể sử dụng ngoại giao giải quyết chuyện này, thì nên tận lực dùng ngoại giao để giải quyết!
Từ nguyên soái nói thẳng:
- Thực lực bên ngoài của Ngự Thú Sư đại thế giới đã đủ để hủy diệt Vân quốc Liên Bang chúng ta mấy lần, có trời mới biết bọn chúng ở chỗ tối còn có cái quỷ gì nữa. Chỉ cần ngươi còn sống, chúng ta vẫn còn hi vọng, chúng ta sẽ tiếp tục chờ được. Ba trăm năm còn chống đỡ nổi, chúng ta lại chống đỡ thêm ba trăm năm, cũng không phải là vấn đề gì.