Tô Dương rất rõ ràng, bên Vân quốc Liên Bang vẫn thích dung hợp ở chỗ Nam Cực hơn, nếu dung hợp tại nơi tụ cư của tộc Nhân Ngư thì đại lục Hoàng Kim đại lục có thể bị hủy diệt.
Ba trăm năm trước, quả thực Vân quốc Liên Bang và Phiêu Lượng quốc không hợp nhau, nhưng chuyện đã qua ba trăm năm, chút ân oán đó cũng tiêu tan gần hết. Nếu không phải bất đắc dĩ, Vân quốc Liên Bang cũng không quá muốn đại lục Hoàng Kim đại lục bị hủy diệt. Tô Dương đại khái cũng có chung ý tưởng đó.
- Tô tướng quân, gần đây có thể ngươi phải cẩn thận một chút.
Dương Hạo nói.
- Dù sao Hoàng Đế Thanh Loan quốc cũng là Thần cấp Ngự Thú Sư, chắc chắn những gì ngươi làm đã kinh động đến hắn, nói không chừng hắn đang tìm ngươi khắp nơi. Nếu không phải cực kỳ bất đắc dĩ, ta cảm thấy ngươi vẫn khoan đối đầu trực tiếp với hắn là thỏa đáng nhất.
Tô Dương nghe ra được, những gì Dương trung tướng nói hoàn toàn xuất phát từ quan tâm.
- Ta biết chứ, tạm thời ta cũng không muốn đối đầu với hắn.
Hạ Na nhỏ giọng hỏi:
- Tô tướng quân, bây giờ ngươi vẫn chưa nắm chắc sẽ đối phó được hắn sao?
Dương Hạo cười cười, cũng chỉ có Hạ Na mới có thể hỏi vấn đề như vậy.
- Hạ thiếu tướng, ta thừa nhận Tô tướng quân có thiên phú phi phàm, nhưng hiện tại hắn chỉ là Đế cấp Ngự Thú Sư mà thôi, sao có thể đối phó được Thần cấp Ngự Thú Sư chứ?
Hạ Na hỏi:
- Thời điểm Tô Dương vẫn còn là Tinh Diệu cấp Ngự Thú Sư, đã có thể giết chết Vương Giả cấp Ngự Thú Sư rồi mà?
- Nhưng vị Hoàng Đế Thanh Loan quốc kia cũng có thể làm được!
Dương Hạo khoát tay, lại vội vàng nói:
- Không phải ta xem nhẹ Tô tướng quân, ta cũng rất có lòng tin với Tô tướng quân. Ta hiểu được, đợi thêm mấy năm nữa Tô tướng quân trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư rồi, nhất định hắn có thể đối phó được Tần Long Vân kia!
Hiện tại, Vân quốc Liên Bang đang dựa vào Tô Dương, tất cả cao tầng Liên Bang đều biết chuyện này. Nhờ có Tô Dương, cao tầng Liên Bang mới có thể cho rằng họ còn có hy vọng giữ được địa vị độc lập khi tiến vào Ngự Thú Sư đại thế giới.
Hạ Na có chút giận:
- Tô tướng quân, hiện tại ngươi có thể đối phó với Thần Thú không?
- Ta chưa từng giao thủ với Thần Thú, nên ta cũng không rõ.
Tô Dương suy nghĩ một chút, lại nói:
- Nhưng theo như ta thấy, nhất định là Thần Thú rất lợi hại, có sự chênh lệch rõ ràng với Đế cấp Hung thú, nên tạm thời ta không muốn đối đầu.
- Được rồi!
Hạ Na mặc dù có chút thất vọng, nhưng nàng hiểu được phong cách cầu ổn của Tô Dương. Đúng là Thần Thú có vẻ rất khó xử lý.
- Hạ thiếu tướng, ngươi xem!
Dương Hạo đắc ý nói:
- Tô tướng quân cũng đã nói như vậy...
Nhưng đúng vào lúc này, Tô Dương đột nhiên nhìn sang vị trí bên cạnh sô pha.
Dương Hạo và Hạ Na cũng nhìn theo Tô Dương, chỉ thấy một thiếu nữ yêu diễm mặc hồng y phá vỡ lớp đất chui lên. Trên cánh tay của thiếu nữ có từng chấm đen đen, rõ ràng là dấu vết bị đốt.
Tô Dương cau mày, hỏi:
- Huyết Ly, sao ngươi giống như là bị thương thế?
Không thể trách Tô Dương cau mày, với phòng ngự hiện tại của Huyết Ly, Đế cấp Hung thú căn bản không có khả năng thương tổn được nó.
- Chủ nhân, ta mới đụng phải một Ngự Thú Sư cưỡi một con chim khổng lồ màu xanh, chúng ta đã giao thủ với nhau, hình như người kia là Hoàng Đế Thanh Loan quốc!
- Thanh Loan Điểu sao?
Tô Dương nghiêm mặt nói.
- Không ngờ cái tên Tần Long Vân kia lại tìm được ngươi, trách không được ngươi bị thương.
Tô Dương chưa bao giờ đám khinh thường Thần cấp Ngự Thú Sư, không dám khinh thường Thần Thú.
- Có thể trốn về là tốt rồi!