Ba con Sủng thú Phi hành hệ cấp tốc vỗ cánh, đẩy tốc độ lên đến cực hạn, tranh thủ xông ra ngoài trước khi sóng đất lấp kín lối ra.
Biết đang gặp phải nguy hiểm, nhóm Sủng thú Phi hành hệ cũng hết sức liều mạng.
Dần dần, ba Ngự Thú Sư hơi yên tâm một chút. Tuy tốc độ sóng đất là rất nhanh, nhưng tuyệt đối không có khả năng vây nhóm bọn họ lại. Bọn họ hoàn toàn có thể xông ra ngoài!
Ngự Thú Sư chạy trước tiên vẻ mặt lạc quan nói:
- Cũng may, thoạt nhìn chúng ta có thể xông ra được!
- Đúng vậy!
- Tiếc cho mấy người kia!
- Bọn họ là quá xui xẻo!
Nhưng vào đúng lúc này, trên mặt đất bình tĩnh đột nhiên có vô số điểm đen bay vụt tới. Những điểm đen rậm rạp chằng chịt kia như một tấm võng lớn, bao trùm phạm vi mấy km. Những điểm đen đó phá vỡ không khí, bắn thủng thân thể ba con Sủng thú Phi hành hệ, giữ cứng chúng lại.
Trong ba Ngự Thú Sư, có một người bị một cây gai nhọn khổng lồ đài hơn mười mét xuyên thấu, chết ngay tại chỗ, hai người còn lại thì bị chấn văng ra khỏi Sủng thú Phi hành hệ của mình, rớt thẳng xuống dưới.
Trong quá trình rơi xuống, cả hai đều nhìn mặt đất bên dưới, bọn họ phát hiện trên mặt đất có một con Hung thú Thực vật hệ khổng lồ đỏ như máu, phạm vi thân thể bao trùm phải đến 5 km.
Lúc ấy, trong đầu bọn họ chỉ có một suy nghĩ, con mẹ nó kinh quá! Ban đầu, hướng di chuyển của bọn họ không hề có sóng đất dâng lên, nên bọn họ theo bản năng cho rằng, dưới mặt đất hẳn là không nguy hiểm, nào ngờ...
Sống chết trước mắt, hai vị Ngự Thú Sư lại triệu hồi ra hai con Sủng thú Phi hành hệ, nhưng đúng lúc này, một đám gai nhọn khổng lồ ập tới như mưa.
Xuất hiện cùng với đám gai nhọn là vô số phiến lá đỏ như máu đang không ngừng xoay tròn. Những phiến lá này, hầu như mỗi một phiến đều có thể bao trùm cả một quảng trường, lớn đến dọa người!
Cả bảy Ngự Thú Sư đều không thể trốn khỏi sự bao vây tiêu diệt của đám Hung thú Thực vật hệ đỏ như máu đó.
Trên mặt đất, nơi thi thể Ngự Thú Sư và Sủng thú của bọn họ rơi xuống, rất nhanh đã sản sinh ra vô số mầm non Bạch Kim cấp, Tinh Diệu cấp Địa Ngục Huyết Đằng Hoa.
Gần như cùng lúc đấy, có một Ngự Thú Sư trốn vào Ma Hùng thành.
Trên người Ngự Thú Sư này máu me đầm đìa, khắp khuôn mặt toàn là vết máu, Sủng thú dưới thân hắn cũng bị trọng thương, vừa bay vừa đổ máu. Lúc tiến vào Ma Hùng thành, Ngự Thú Sư kia liền lấy ra một cái khiên đỏ tươi màu lửa che ở trước mặt, xông thẳng tới phủ thành chủ Ma Hùng thành.
- Có Ngự Thú Sư xâm nhập Ma Hùng thành! Mau báo cáo Thống Lĩnh!
- Không đúng! Hình như là áo giáp của Hỏa Phượng quân đoàn!
- Tạm thời không công kích, báo cáo trước đã!
Một phút đồng hồ sau, trước cửa phủ thành chủ, thành chủ Ma Hùng thành gặp Ngự Thú Sư bị trọng thương kia.
- Ngươi chính là Lý thành chủ của Ma Hùng thành?
- Đúng vậy, ta chính là thành chủ!
Lý Khuê nghi ngờ nói.
- Các hạ là người của Hỏa Phượng quân đoàn?
Không trách Lý Khuê nghi hoặc. Hỏa Phượng quân đoàn phái người đến đây gặp hắn cũng không có gì kỳ quái, quả thực Ma Hùng thành bọn họ cần phụ trách tiếp đãi mười vạn người của Hỏa Phượng quân đoàn. Lý Khuê cũng đã nhìn ra rất có thể vị Ngự Thú Sư này giữa đường gặp phải phục kích. Nhưng, công kích gì mà khiến đối phương cởi cả thiết giáp quân phục mặc trên người ra thế này?
Mạo danh thế thân? Cái này cũng không giống! Nếu đã mạo danh thế thân, sao còn cố ý khiến hắn cảnh giác?
- Quân đoàn chúng ta nửa đường gặp phải phục kích!
Ngự Thú Sư kia nhỏ giọng nói bên tai Lý Khuê.
- Tình huống cụ thể, vào bên trong nói!
Gặp phải phục kích!
Lý Khuê trong lòng cả kinh, sau đó liền lập tức đề phòng. Chuyện này nghĩ thế nào cũng giống như là chuyện ngàn lẻ một đêm. Ai dám ở trong Thanh Loan quốc phục kích Hỏa Phượng quân đoàn chứ? Lời này quá giả đi?
- Lý thành chủ, ta thật sự không có lừa ngươi!
Lý Khuê do dự một chút, vẫn là mang theo hai vị chính phó thống lĩnh của Ma Hùng thành, vây quanh cái người tự xưng là Ngự Thú Sư của Hỏa Phượng quân đoàn kia vào trong phủ thành chủ.