Hạ Na đang muốn nói cái gì, lại thấy được ánh mắt của Tô Dương.
Nàng lập tức hiểu ra, biết được mình không thể tiếp tục nói nữa, liền ngoan ngoãn ngậm miệng!
Kỳ thực, Tô Dương biết cho dù Hạ Na có nói tiếp, cũng sẽ không tiết lộ tin tức gì, nhiều lắm là Cung Cầm sẽ nghĩ rằng hắn am hiểu giáo dục người khác. Nhưng nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, Tô Dương muốn Hạ Na bớt nói lại một chút.
Nhỡ đâu Tần Long Vân mở miệng bảo hắn thu một đồ đệ. Hắn phải đồng ý hay không đồng ý?
Thật ra Cung Cầm không để ý Tô Dương và Hạ Na trao đổi ánh mắt với nhau, vì nàng càng có xu hướng cho rằng Hạ Na là người có thiên phú tuyệt hảo.
Nói Tô Dương am hiểu giáo dục người khác, Cung Cầm không tin.
Nàng không tin Tô Dương đến từ Thủy Lam Tinh, một tiểu thế giới, lại sở hữu tri thức về Ngự Thú Sư phong phú hơn cả Thanh Loan quốc bọn nàng.
Đương nhiên, sự thật cũng đúng như những gì nàng đã nghĩ. Tô Dương thật sự không hề am hiểu chuyện dạy dỗ học sinh, nhưng hắn có thể mang người theo bên cạnh, cùng nhau ăn gian!
Hai ngày tiếp theo, vòng đầu tiên của đại hội tỷ võ thiên tài hoàng tộc tuyên bố kết thúc.
Trong suốt hai ngày này, Cung Cầm sẽ ngẫu nhiên nói cho Tô Dương nghe về thiên phú tài tình, dung mạo phẩm cách tốt đẹp của một vài thiếu nữ trên sân tỷ võ. Tô Dương cũng hơi lưu ý một chút.
Mười ngày sau, trận chung kết bắt đầu.
Đợt tỷ võ cuối cùng, Tân Long Vân cũng xuất hiện trên khán đài.
Mấy ngày hôm trước, Tân Long Vân có gặp Tô Dương, nói là gần đây mình vẫn còn đang xử lý chuyện Thần Phong quốc. Chuyện này Tô Dương có thể hiểu được.
Tô Dương mang theo Địa Ngục Huyết Đằng Hoa quấy rối ở Lục Vân quận, đánh trọng thương quân bộ Thanh Loan quốc, Thần Phong quốc liền cảm thấy có cơ hội để lợi dụng sự việc này.
Trận chung kết, song phương là Tân Ngưng Sương mà Cung Cầm từng đề cập qua và Tần Luật Minh, một thiên tài Tân gia khác.
Hai bên tiến hành quyết chiến. Cuối cùng, Tần Luật Minh với thực lực Bạch Kim đỉnh cấp đã dùng tư thế áp đảo giành chiến thắng.
- Tốt lắm! Tốt lắm!
Tần Long Vân cười nói.
- Tần Luật Minh này thật không tệ!
Tô Dương cũng tán thành gật đầu:
- Thật sự là không tệ!
Hai mươi tuổi là Bạch Kim đỉnh phong Ngự Thú Sư, nếu đặt tới Vân quốc Liên Bang, trước khi đám người Tô Dương xuất hiện thì đây tuyệt đối là thiên tài siêu cấp xưa nay chưa từng có!
Tần Long Vân hỏi Tô Dương:
- Tô tướng quân, trong lòng đã có quyết định rồi chứ?
Tô Dương sờ mũi một cái, kỳ thật trong lòng hắn chưa quyết định được ai, hơi ấn tượng một chút cũng là mấy người mà Cung Cầm đề cử. Hắn suy nghĩ một hồi, hai người mà hắn có ấn tượng sâu nhất vẫn là Tân Ngưng Sương cùng Tần Tiểu Tiểu.
Tần Ngưng Sương, tính cách có phần cường thế, thiên phú ưu tú, tướng mạo hơi tệ, đẹp ở khí thế. Mà Tần Tiểu Tiểu thì sao?
Đẹp hơn Tần Ngưng Sương một chút, rất phù hợp thẩm mỹ của hắn. Không có tâm cơ gì, tích cách có chút tinh nghịch.
Đứng vị trí thứ mười bốn, lúc bị loại, vẻ phiền muộn của nàng viết hết lên mặt.
Còn về thiên phú của hai bên, thì rõ ràng là Tân Ngưng Sương tốt hơn, nhưng Tô Dương căn không để ý đến thực lực hay thiên phú của các nàng!
Thứ đồ chơi này vô dụng với Tô Dương!
Hơn nữa Tô Dương cũng nhớ tới lời Liễu Mộng Vân đã dặn. Hắn vẫn muốn tôn trọng ý kiến Liễu Mộng Vân.
Thấy Tô Dương không trả lời, Tần Long Vân cũng không thúc giục, chờ hắn suy nghĩ tỉ mỉ.
Tần Long Vân trở thành Hoàng Đế, với uy thế của hắn, trước nay luôn chỉ định thiếu nữ hoàng tộc ra ngoài thông gia. Lần này để cho Tô Dương tự mình lựa chọn từ trong mấy trăm thiếu nữ hoàng tộc ưu tú, đã rất là trọng thị Tô Dương.